Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Phản đối mạnh mẽ mọi hoạt động xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Giỗ Tổ Hùng Vương 2026: Tăng tính liên kết vùng và lan tỏa văn hóa cơ sở
    Tin Thế Giới
Iran khẳng định không có kế hoạch đóng eo biển Hormuz
    Tin Việt Nam
Việt Nam phản đối hành vi sử dụng vũ lực tấn công vào các quốc gia có chủ quyền
    Tin Cộng Đồng
NATIONAL ASIAN PACIFIC CENTER ON AGING
    Tin Hoa Kỳ
Ông Trump thu hồi quy chế miễn thuế cho Đại học Harvard
    Văn Nghệ
Những 'đóa hoa nghệ thuật'
    Điện Ảnh
'Khổng Tước' mê hoặc khán giả Hà Nội trong đêm công diễn đầu tiên
    Âm Nhạc
Thiết tha tình quan họ
    Văn Học
Bộ GD&ĐT sẽ sửa sách giáo khoa sau sáp nhập, nhưng không phải năm nay

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Văn Nghệ
Thèm nhất là cảm giác bình yên…
Yêu tất cả những gì thuộc về cái đẹp, mê trang trí nội thất, mê con, và thích nấu ăn… người phụ nữ với mái tóc ngang vai “thiên niên kỷ” và chất giọng trầm sâu thẳm của Bài ca không quên đã trở thành một biểu tượng đẹp của dòng nhạc nhẹ suốt bao năm qua.

 


Rẽ lối sang kinh doanh, con người nghệ sĩ của chị đã phải đối mặt với bao lọc lừa, khổ ải. Nhưng rồi lại chính âm nhạc và tình yêu của khán giả đã cứu sống chị, tiếp thêm nghị lực để vượt qua những ngày giông bão. Gặp Cẩm Vân tại phòng trà Vân’s Uforgettable ở đường Phạm Ngọc Thạch, vẫn nụ cười chân thật, duyên dáng, chị kể Rẽ lối sang kinh doanh, con người nghệ sĩ của chị đã phải đối mặt với bao lọc lừa, khổ ải. Nhưng rồi lại chính âm nhạc và tình yêu của khán giả đã cứu sống chị, tiếp thêm nghị lực để vượt qua những ngày giông bão. Gặp Cẩm Vân tại phòng trà Vân’s Uforgettable ở đường Phạm Ngọc Thạch, vẫn nụ cười chân thật, duyên dáng, chị kể về những ngôi nhà, và những thăng trầm đã làm nên một bản lĩnh thật mạnh mẽ nhưng cũng rất đàn bà.


 



Cẩm Vân và Khắc Triệu đã tạo dựng một không gian giải trí đậm phong cách Sài Gòn. Một chỗ có thể ngồi uống càphê và ăn sáng, ăn trưa. Tối thì mọi người cùng nhau ca hát, thưởng thức âm nhạc...

 

Với Vân’s Uforgettable, chị muốn tạo một không gian giải trí như thế nào cho người Sài Gòn?

 

Từ lâu, Cẩm Vân và Khắc Triệu đã muốn tạo dựng một không gian giải trí đậm phong cách của người Sài Gòn. Một chỗ để có thể ngồi uống càphê sáng, ăn trưa với nhau, tối thì cùng nhau hát, hoặc cùng nhau thưởng thức ca nhạc… Nghĩa là rất nhiều trong một. Vân thích nhất là những buổi sáng chủ nhật, anh em nghệ sĩ tụ họp về đây ăn sáng uống càphê và chơi nhạc ngẫu hứng với nhau. Đó là những cuộc gặp gỡ rất tự nhiên, tình cờ, nhưng ấm áp vô cùng. Có những người bạn rất thân cả chục năm rồi không gặp lại tái ngộ ở đây, những ca sĩ trẻ mới bước chân vào nghề, những nghệ sĩ kèn, violon, guitar, cả những ca sĩ nhí trong cuộc thi The Voice Kid… cùng nhau hoà điệu rất hào hứng.

 

Buổi tối ở đây là hai không gian âm nhạc khác nhau, phần cho nhạc sống trên lầu, do anh Khắc Triệu đảm nhận, và phần hát với nhau bên dưới dành cho khán giả. Với một không gian lớn thế này, ban đầu cũng áp lực lắm. Nhưng may mắn là khản giả đã yêu mến không gian âm nhạc nơi đây, nhất là giới trẻ, giới doanh nhân, khách gia đình.

 

Về thiết kế, điểm nhấn nào giúp chị tạo sự khác biệt với những phòng trà khác?

 

Vân là người theo chủ nghĩa tối giản, thích những gam màu mạnh, tương phản. Và phần nữa là rất coi trọng thuật phong thuỷ, nhất là trong làm ăn. Vân mạng mộc, nên hạp với gỗ, gam màu nâu, đen. Còn anh Khắc Triệu mạng thổ, hạp màu vàng, đỏ. Để hài hoà hai mạng với nhau, Vân chọn gam màu đỏ và đen là chủ đạo, vì nó gây ấn tượng mạnh, sang trọng, dễ nhìn. Thiết kế toàn bộ không gian chủ yếu bằng chất liệu gỗ, vừa ấm cúng, vừa sang trọng, rất gần với thiên nhiên. Bàn ghế ở đây thì hoàn toàn do Vân tự đi mua sắm, vì mình thích đồ độc, đồ lạ. Khi mình mua khăn trải bàn màu đen, ông xã đã nhảy dựng lên: “Tại sao lại màu đen?” Tính Vân hơi ngang bướng, lại hơi cầu kỳ, đã thích gì là làm bằng được. Đến khi trải lên bàn rồi anh ấy mới công nhận là thấy cũng hay hay.

 

Chị đã từng hùn hạp với bạn bè mở phòng trà Lio, vì sao đến bây giờ, đúng lúc kinh tế khủng hoảng, anh chị lại quyết định đứng ra làm chủ?

 

Làm chung với người khác là sai lầm rất lớn mà chúng tôi đã phải đối diện, nhất là dính đến nghệ thuật. Trước tiên là mất bạn thân, sau đó là mất tiền. Dù không một tiếng cãi lộn, và cho đến giờ vẫn không biết chuyện gì xảy ra, nhưng tôi quyết định rất nhanh sau một tuần: hai vợ chồng cùng làm thôi, có gây thì gây với nhau, không tổn hại đến ai.

 

Được coi là thế hệ đầu đàn của nền nhạc nhẹ, nhìn vào đời sống nghệ thuật hôm nay, chị có buồn nhiều không?

 

Ba mươi năm qua đứng trên sân khấu biểu diễn, cùng trải qua biết bao lần thay da đổi thịt của Sài Gòn, tôi hiểu mỗi giai đoạn có một giá trị khác nhau. Nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn thích thời oanh liệt của mình nhất. Khán giả thưởng thức nồng nàn, mình cũng trút hết tâm hồn. Đó là sự cống hiến từ hai phía. Còn bây giờ, nghệ thuật chỉ là một cách để kiếm tiền, không như ngày xưa chỉ biết hát, chẳng cần giá cátsê bao nhiêu? Ngày xưa nghèo khổ nhưng ít bon chen, không đấu đá, chửi bới nhau như bây giờ. Ngay cả báo chí cũng khác, văn chương cũng khác, phê bình cũng khác. Có những tờ báo ngày xưa mình còn giữ đến bây giờ, hồi ấy nhà báo cũng là nghệ sĩ, giọng điệu rất khác biệt, rất riêng. Còn bây giờ tất cả các báo đều xài từ giống nhau, sợ nhất là từ “lộ hàng”, “ lộ diện”…

 

Có thể Vân lạc hậu, nhưng mình thích cái thời lạc hậu đó. Đời sống tinh thần của người thành phố bây giờ thật nghèo nàn. Lúc nào cũng gấp gáp, chạy theo nhịp sống công nghiệp, không còn cảm xúc, không còn tâm hồn, chỉ thấy tính toán, thực dụng… Tôi không trách ai cả, vì đó là bi kịch chung của toàn nhân loại, nghệ sĩ nhiều khi phải cuốn theo. Ngày xưa hát tivi chẳng ai hỏi cátsê, giờ thì phải hỏi đầu tiên, vì tất cả chương trình đều xin tài trợ, hoặc do tư nhân sản xuất, đều thu tiền hết mà…

 

Tìm ra không khí làm nghệ thuật thực sự bây giờ quả là rất khó?

 

Là nghệ sĩ, ai chẳng muốn được hát những bài hay, đầu tư đến nơi đến chốn. Nhưng thực sự những bài hát hay không còn được đón nhận một cách vô tư như trước nữa, nó phụ thuộc rất nhiều vào công nghệ lăng xê, vào những thế lực.

 

Khi xã hội đầy âu lo như thế, nỗ lực của riêng chị để xây dựng một không gian sống lành mạnh cho gia đình?

 

Bước chân vào kinh doanh, việc chăm sóc con bị ảnh hưởng rất nhiều, nên tôi lúc nào cũng lo. Buông cái này thì mất cái kia, không thể làm hai việc lúc nào cũng tốt. Bao nhiêu năm lo cho con rất kỹ lưỡng, từ miếng ăn, giấc ngủ, dạy dỗ con từng chút, nhưng kinh doanh đã hút tôi vào guồng quay chóng mặt, đến gặp con cũng phải tranh thủ. Tranh thủ nói chuyện, tranh thủ khuyên bảo, nhất là khi con đang ở lứa tuổi teen… Thực sự đã đến lúc hai vợ chồng phải nhìn lại để bình tĩnh, chăm lo con cho kỹ hơn. Con là một tờ giấy trắng, sáng lung linh hay u tối cũng là bắt đầu từ dạy dỗ của cha mẹ. Lo đến nỗi bây giờ đi đâu cũng phải lôi con theo đó, không dám để ở nhà một mình. Cũng may con thương, con hiểu.

 

Hai vợ chồng chị đã phải lao tâm khổ tứ rất nhiều vì bị lừa tiền tỉ trong vụ xây nhà máy và xuất khẩu tôm khô?

 

Đây là giai đoạn bi đát nhất trong cuộc đời tôi. Niềm tin mất, làm ăn bị giật tiền, thường xuyên bị công an kêu lên điều tra xét hỏi như người có tội. Tại sao kỳ vậy?

 

Lỡ mở nhà hàng, ngưng là chết, sáng 10 giờ phải có mặt ở đây để nấu cơm trưa bán cho khách, vì khách quen ăn món mình nấu. Đón con về chưa được ngủ lại tất tả lo dọn nhà, tối đến phòng trà tới 2, 3 giờ sáng mới về đến nhà… Nhưng cũng còn an ủi là đêm diễn vừa rồi ở Hà Nội, tôi không ngờ được khán giả vỗ tay quá chừng, không cho vô. Tôi đã hát liền một mạch bốn bài, khán giả vỗ tay hát theo, và tôi đã bỏ micro để cùng hát với khán giả. Hát xong, tự dưng ngồi sụp xuống khóc quá chừng, khán giả cũng khóc theo. Tôi lại có thêm một “bài ca không quên” trong ký ức của mình… Khán giả thương mình thế mà mình bỏ quên, leo theo tôm khô làm gì cho khổ! Tôi tự nói với lòng mình: “Vân ơi, tỉnh lại đi. Trời cho cái nghề tại sao lại bỏ quên chính mình, hãy trở lại đi…”

 

Rất may là trong những lúc cùng cực nhất vẫn có sự chia sẻ của chồng. Nhiều khi thấy thương chồng lắm, và tôi biết anh ấy cũng xót vợ lắm, nhưng đâu có cách nào hơn, phải cố gắng vượt qua những thời điểm khó khăn này thôi. Tôi vẫn tin khi mình sống có tình, luôn giúp đỡ mọi người, nhất là các ca sĩ trẻ, sống ngay thẳng, chân thật, không hại ai, thì chuyện gì rồi cũng qua.

 

Suy nghĩ của chị về đồng tiền?

 

Chỉ mong làm sao có đủ tiền cho con ăn học thành người là được rồi. Chắc hai vợ chồng phải ngồi lại tính với nhau để có kế hoạch kỹ hơn cho con cái. Bây giờ, tôi chỉ ước… như xưa, đứng trên cái bếp của nhà mình, được nấu một bữa ăn thật ngon cho chồng con như bún bò Huế, mắm chưng, cá kho…Thèm nhất là cảm giác bình yên đó, sướng lắm. Một ước mơ đơn giản vậy thôi mà cũng khó vô cùng.

 

DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Những 'đóa hoa nghệ thuật' (07-03-2026)
    Bộ Văn hóa nhắc nhở MC Quyền Linh, Doãn Quốc Đam (17-07-2025)
    Trịnh Kim Chi tốt nghiệp thạc sĩ ở tuổi 54 (17-06-2025)
    Thanh Thủy trở thành một trong những 'Hoa hậu đẹp nhất thế giới' năm 2024 (19-05-2025)
    Các ông lớn họp khẩn vì Tổng thống Trump (12-05-2025)
    Tóc Tiên giành ngôi quán quân Chị đẹp đạp gió mùa 2 (25-01-2025)
    Bộ Văn hóa vinh danh 'Anh trai vượt ngàn chông gai', 'Anh trai say hi' (11-01-2025)
    Tổng Bí thư Tô Lâm: Văn nghệ sĩ phải đập cùng nhịp đập trái tim của Tổ quốc (30-12-2024)
    Hành trình lưu giữ và lan tỏa giá trị truyền thống của Hoa hậu Quốc gia Việt Nam (30-12-2024)
    Đại tá, NSND Tự Long được bổ nhiệm làm Giám đốc Nhà hát Chèo Quân đội (30-12-2024)
    Á hậu Bùi Thu Thủy đại diện Việt Nam dự thi Miss Tourism World 2024 (29-12-2024)
    Nhà sản xuất show 'Anh trai vượt ngàn chông gai' phải giải trình (23-12-2024)
    Độc đáo 2 vợ chồng trẻ từ Hà Nội vào Đà Lạt chinh phục đường chạy 155 km (22-11-2024)
    Biến rác thành tác phẩm nghệ thuật (17-11-2024)
    Hồng Nhung, Ngọc Hân xem tranh của các họa sĩ Hồng Kông (13-10-2024)
    Phiên đấu giá 'Những huyền thoại từ trường Mỹ thuật Đông Dương' của nhà Milon tại Hà Nội (11-10-2024)
    Từ Wukong nghĩ về những sản phẩm, dịch vụ mang giá trị văn hóa và kinh tế (11-10-2024)
    NSƯT Tân Nhàn bất ngờ làm Tổng đạo diễn (23-09-2024)
    Nghệ sĩ Tấn Beo bị đột quỵ (05-09-2024)
    'The Seasons Ballet' lần đầu đến Việt Nam (16-08-2024)

Các bài viết cũ:
    Làm phê bình, nhất thiết phải có tấm lòng (05-08-2013)
    Nghệ thuật nản chí (03-08-2013)
    Khát vọng của Nguyễn Á (31-07-2013)
    Mỹ Tâm giành suất dự tranh giải MTV EMA 2013 khu vực (29-07-2013)
    Siu Black vỡ nợ: Người bạn cuối cùng Phương Thanh kiệt sức? (28-07-2013)
    'Trang phục trong phim cổ trang Việt đều chưa chuẩn' (02-07-2013)
    Nhạc sĩ Thanh Phương "Mùa rock Việt lên ngôi” (21-05-2013)
    Dân Hà Lan nổi giận vì ca khúc dành cho vua (22-04-2013)
    Người vợ của Bùi Giáng (16-02-2013)
    Hàng nghìn người thương tiếc tiễn đưa nhạc sĩ Phạm Duy  (03-02-2013)
    Nhạc sĩ Phạm Duy qua đời tại Việt Nam  (28-01-2013)
    Adele được bình chọn là “Nhân vật giải trí năm 2012” (20-12-2012)
    Sử giàu, kịch nghèo  (15-12-2012)
    Trịnh Nam Sơn lần đầu làm liveshow ở VN (05-11-2012)
    Rùng mình cạm bẫy tình tiền dành cho mẫu teen Việt  (08-10-2012)
    Xuân Lan trần tình về phát ngôn gây sốc  (26-09-2012)
    Phương Uyên phủ nhận yêu đồng tính Bảo Trang (14-09-2012)
    Ngọc Giàu : Viên kỳ ngọc của làng sân khấu cải lương  (18-08-2012)
    Fan không thích Beyonce thân với Kim Kardashian (26-06-2012)
    Thư tay của Napoleon bán hơn 400.000 USD (11-06-2012)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Chết Hụt


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 170320798.