Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
ASEAN bàn về Trung Đông, Biển Đông và Myanmar
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Phú Quốc tăng cường tuyên truyền an toàn cho chủ tàu du lịch
    Tin Thế Giới
Xung đột tại Trung Đông: Mỹ tiếp tục ban hành cảnh báo an ninh đối với công dân
    Tin Việt Nam
Quảng Ninh sẽ đăng cai Hội nghị Bộ trưởng Tài chính APEC 2027
    Tin Cộng Đồng
EU đề xuất 'chế độ cho người dùng trẻ em' trên mạng xã hội
    Tin Hoa Kỳ
Ông Trump làm gì với 1,4 tỷ USD thu được từ tiền số?
    Văn Nghệ
'Nam thần trăm tỷ' từng là võ sĩ Taekwondo, gây chú ý ở show 'Anh trai'
    Điện Ảnh
Bom tấn thu gần 24 tỷ đồng/ngày, một mình oanh tạc rạp Việt
    Âm Nhạc
Những ngày cuối đời của tác giả lời thơ 'Hà Nội mùa vắng những cơn mưa'
    Văn Học
Từ số 0 tiếng Trung, nữ sinh Việt chinh phục cùng lúc 3 đại học danh giá nhất Trung Quốc

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Tâm lý - Xã hội
Ruộng đồng sót lại
Tôi tích cóp mãi mới dành dụm đủ tiền mua mảnh đất nhỏ ở vùng ven thành phố để xây nhà. Đất mới được chuyển đổi mục đích sử dụng và phân lô bán nền nên xung quanh thưa thớt nhà cửa. Phía trước là cánh đồng còn sót lại chưa bị quy hoạch để làm dự án.

 



Xây cất nhà cửa xong xuôi vợ chồng tôi làm tiệc tân gia, mời hai bên nội ngoại xuống chơi. Câu đầu tiên mà họ hàng nói với nhau: “Phố gì mà vẫn còn đồng ruộng hoang vu như quê mình thế này!”. Mọi người đâu hiểu tôi thấy biết ơn phố đến chừng nào khi vẫn còn chừa lại những không gian đậm “chất quê”: mảnh ruộng thơm mùi lúa trổ đòng đòng, những con muồm muỗm, cào cào bay nhảy thấp thoáng trong hoa lá cỏ cây...

 

Sáng nào tôi mở cửa cũng nhìn thấy quê hương trong những bông lúa trĩu cong, trong từng gốc rạ sau vụ gặt, trong màu xanh của mạ non, trong mùi rơm rạ đốt đồng. Để tôi được hít căng lồng ngực mình mùi của tuổi thơ lớn lên trên cánh đồng ký ức. Còn gì vui hơn khi những buổi chiều hai mẹ con bắc ghế trên sân thượng nhìn ra xa cánh đồng. Tôi kể cho con nghe về mùa màng, đồng cạn đồng sâu, con trâu cái cày, giọt mồ hôi người nông dân hai sương một nắng. Để cho con đừng quên đi gốc rễ, dẫu có là hai tiếng “quê mùa”.

 

Vào mùa hè, cứ tầm bốn giờ sáng là người nông dân đã tranh thủ ra đồng. Vì mùa hè trời thường nắng sớm, bảy giờ sáng nắng đã gay gắt lắm rồi. Một người rồi năm người, mười người. Chẳng mấy chốc cánh đồng đã đông vui, nói cười rôm rả. Kéo rèm cửa nhìn ánh trăng mỏng manh trên trời tôi nhớ đến những ngày mùa xa lắc. Mẹ và tôi cũng từng cấy dưới trăng. Mẹ vừa cấy vừa hát dẫu đôi chân ngâm lâu dưới bùn mười ngón đã nhăn nheo. Tôi vừa cấy vừa lẩm nhẩm ôn lại bài học ở trường. Mới đó mà đã hơn hai chục năm rồi, mẹ đã già, tôi đã khác, chỉ ruộng đồng quê hương là vẫn xanh màu cũ, thơm hương cũ. Giờ nhờ có cánh đồng trước nhà tôi có cớ mà nhớ nhung, hoài niệm. Nửa đêm nằm ở phố nghe tiếng quốc kêu ở phía xa mới da diết làm sao.

 

Nhờ phố còn sót lại ruộng đồng mà thỉnh thoảng có ông cụ vẫn xách túi cua ghé qua hỏi “con có mua không?”. Lần nào ông cũng vừa bán vừa cho nên bát canh ngon còn ấm tình làng xóm. Những chú cua đen láy lấm lem bùn đất bò rào rào trong túi nylon giương cặp mắt nhìn người. Con gái tôi thích thú thả chú cua bò khắp nhà, cười khanh khách. Ngày xưa bằng tuổi con, tôi đã trốn mẹ ra đồng mò cua bắt ốc bán lấy tiền mua sách vở. Ừ thì tưởng mới đây thôi mà mấy chục năm rồi...

 

Khi tôi ngồi viết những dòng này thì cánh đồng trước nhà chỉ còn trơ gốc rạ. Lũ chim sẻ tìm về nhặt những hạt lúa rơi vãi còn sót lại trên đồng. Thỉnh thoảng, những con cào cào, châu chấu vỗ cánh rời đồng. Gió xào xạc kể cho đồng ruộng nghe câu chuyện về phố xá phía xa. Mẹ con tôi mang ghế ra ngồi trước cửa nhà, nhìn vạt nắng hắt xéo qua đường, nói với nhau những câu chuyện đời thường ngộ nghĩnh trong mắt trẻ. Có khi tôi chìm trong chiều tàn khi mải tựa đầu vào tường, nhắm mắt tận hưởng mùi đốt đồng ngai ngái. Nên không biết bao lần tôi thầm cảm ơn phố đã bao dung những tâm hồn còn vướng bận quê hương. Cảm ơn ruộng đồng còn sót lại đã cho tâm hồn tôi trú ngụ bình yên trong lòng phố… 
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Máy bay tư nhân và cuộc chơi mới của giới nhà giàu Việt (21-07-2026)
    Giới trẻ Hàn Quốc lựa chọn hôn nhân như một phần của chiến lược tài chính (08-07-2026)
    Người phụ nữ Nhật Bản bị bắt sau khi khâu kín miệng bạn sống cùng nhà, lời kể của nạn nhân gây ám ảnh (08-07-2026)
    Top 5 loài cây được mệnh danh là 'cây hạnh phúc' cho không gian sống (05-07-2026)
    Giải pháp nào cho gia đình đông con khi ôtô không đủ chỗ cho ghế trẻ em? (23-06-2026)
    6 địa điểm gần Hà Nội lý tưởng để trốn nóng dịp hè 2026 (19-06-2026)
    Trẻ 'ôm' điện thoại suốt hè: Chuyên gia cảnh báo những tổn thương tâm lý âm thầm (11-06-2026)
    Thái Lan: Đôi vợ chồng thuê khách sạn rồi nhảy xuống từ tầng cao (10-06-2026)
    Trải nghiệm tuyến cáp treo chinh phục dãy núi cổ hai tỷ năm tuổi tại Nam Phi (06-06-2026)
    Tại sao khách sạn nào cũng có một mảnh vải ngang giường? 90% mọi người không biết công dụng thực sự là gì (02-06-2026)
    Điều tra vụ nghi bỏ thuốc trừ sâu vào ấm nước tại nhà riêng (26-05-2026)
    Sân ga 21 - Kỳ 1: Nhà ga tráng lệ và sân ga bí mật dưới lòng Milan (12-05-2026)
    Người cha chết não sau tai nạn và quyết định khiến nhiều người bật khóc (10-05-2026)
    Có vợ con đàng hoàng vẫn bí mật sang nước ngoài làm đám cưới lần hai, người đàn ông không ngờ đến cái kết này (28-04-2026)
    'Cô dâu 35 tỷ' Tây Ninh chia tay thiếu gia Campuchia sau 3 tháng cưới (27-04-2026)
    Sang Thái chơi lễ Songkran, cô gái Trung Quốc bị lừa bán sang Myanmar (23-04-2026)
    Ca sĩ Trung Quân xin lỗi, thừa nhận xô xát vợ bác sĩ (21-04-2026)
    Chuyện tình cô gái Nhật và anh quản lý Việt làm chung quán nhậu (10-04-2026)
    Sản phụ 56 tuổi sinh đôi, hai bé chào đời cách nhau một phút (07-04-2026)
    Đi làm về thấy chồng bồn chồn lo lắng cứ ôm điện thoại, tin nhắn em 2 vạch rồi' hiểu thế nào là tận cùng nỗi đau (29-08-2025)

Các bài viết cũ:
    Ký ức xe thổ mộ (12-11-2018)
    Bài học từ tình yêu thiên nhiên của những đứa trẻ (11-11-2018)
    Một cái nhìn về tính tự giác của người Nhật Bản (10-11-2018)
    Những ô cửa sổ (07-11-2018)
    Cần lắm một cơ chế “xin từ chức” (06-11-2018)
    Vì sao cây xanh là tri kỷ của chúng ta? (30-10-2018)
    Rong chơi với tuổi già (30-10-2018)
    Lênh đênh trên đỉnh đại vực (28-10-2018)
    Khu vườn tuổi nhỏ (25-10-2018)
    Nhân chi sơ tính bản… gian (24-10-2018)
    DJ nữ: Thời thượng và cạm bẫy (23-10-2018)
    17 lời khuyên của thiền sư Kodo Sawaki (22-10-2018)
    Chuyện về cái chết của những con chó (20-10-2018)
    Ngày mai thần Chết gọi tên ai… (19-10-2018)
    Một mình thì không làm được gì… (19-10-2018)
    Thuốc "trách nhiệm" (17-10-2018)
    Vị ngọt cuộc sống (16-10-2018)
    Món nợ… cuộc đời (16-10-2018)
    Khi con người hư hỏng… (15-10-2018)
    Má đi hội thảo (13-10-2018)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
À! Chuyện Chiêm Bao


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 180920654.