Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
ASEAN bàn về Trung Đông, Biển Đông và Myanmar
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Phở Hà Nội trong hành trình trở thành di sản văn hóa phi vật thể được UNESCO ghi danh
    Tin Thế Giới
Ukraine tập kích nhà máy lọc dầu lớn của Nga
    Tin Việt Nam
Thành công của Việt Nam cũng là thành công của Campuchia
    Tin Cộng Đồng
Nổ lớn tại trung tâm thương mại Nhật Bản sau động đất, nhiều người nghi mắc kẹt
    Tin Hoa Kỳ
Ông Trump làm gì với 1,4 tỷ USD thu được từ tiền số?
    Văn Nghệ
'Nam thần trăm tỷ' từng là võ sĩ Taekwondo, gây chú ý ở show 'Anh trai'
    Điện Ảnh
Bom tấn thu gần 24 tỷ đồng/ngày, một mình oanh tạc rạp Việt
    Âm Nhạc
Những ngày cuối đời của tác giả lời thơ 'Hà Nội mùa vắng những cơn mưa'
    Văn Học
Ra mắt Mạng lưới Tri thức Việt Nam tại New Zealand

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Đọc Báo Trong Nước
'Hậu duệ, quan hệ' và những người 'không ở đâu'
Đáng tiếc, với cái nhìn chung của xã hội chúng ta hiện nay, những người "không ở đâu cả" đó hoàn toàn không dễ sống.

 


Nỗi ám ảnh làm 'ở đâu đó'

 

Thời đại học, tôi học một trường thuộc loại quý tộc của thành phố, tỉ lệ sinh viên "nhà có điều kiện" chiếm đa số, và đặc thù ngành học là ngành ra trường cần có quan hệ, có "thế". Nhiều bạn sau này cũng có những vị trí tốt trong hệ thống cơ quan Nhà nước. Cá biệt cũng có những bạn cố phấn đấu thi bằng được vào cơ quan Nhà nước để kiếm suất đi học nước ngoài, nhưng khi về nước lại... "chuồn" ra làm ngoài cho lương cao.

 

Ngày hội trường, không thiếu những "cái bụng" bệ vệ, những mái tóc chải bóng mượt, những chiếc sơmi hàng hiệu viền vàng ở góc cổ áo và hàng khuy, đôi cài măngsét cũng vàng thật... Thêm cái chìa khóa điều khiển Mercedes, BMW đeo lủng lẳng ở thắt lưng là "đủ bộ". Và câu cửa miệng của họ là "Bây giờ làm ở đâu?", còn câu giới thiệu thì bao giờ cũng là "tổng nọ, vụ kia, thứ chỗ nọ, trợ chỗ kia..."

 

Từ những cuộc hội ngộ và trải nghiệm khác, tôi thường mang máng một suy nghĩ, là dường như cái mong mỏi phải có một chỗ "ở đâu đó" là ám ảnh thường trực với người Việt.

 

Chẳng hạn, một trong những mối lo của các ông bố bà mẹ hiện nay khi có con đi học, từ bé đến lớn, là "lo" cho con sau này "phải vào làm ở đâu đó", mà cái "đâu đó" với rất nhiều người được mặc định là "trong Nhà nước"! Nó dường như là nỗi lo xuyên suốt, từ lúc các bậc phụ huynh đẩy đổ cổng trường tiểu học cho đến khi qua các mốc THCS, THPT và đại học.

 

Bản thân người viết từng biết và nghe không hiếm các trường hợp "chạy" vào một vị trí nào đó trong cơ quan Nhà nước, nhất là các sở ban ngành ở các địa phương, tốn kém lên đến hàng trăm triệu đồng. Các viên chức đó, chấp nhận làm việc với một mức lương thực sự khiêm tốn với mức sống của xã hội hiện nay. Nếu chú ý một chút, chúng ta sẽ thấy phần lớn các vị trí công việc này nhìn chung không hứa hẹn mấy bổng lộc.

 

Với những trường hợp đó, thường là những người đã có điều kiện kinh tế gia đình khá giả, chuyện đồng lương với họ không thành vấn đề. Cái họ cần, là việc phải có được một chỗ làm "ở đâu đó" - mà tuyệt vời nhất là cơ quan Nhà nước, tiếp đến là các DNNN.

 

Một suy nghĩ khá phổ biến khác coi học hành là con đường tiến thân duy nhất, mà ở đây là học để ra làm quan cho "cả họ được nhờ", ăn rễ quá sâu trong xã hội ta nói chung. Mà muốn làm quan, thì chỉ có đi làm trong cơ quan Nhà nước.

 


Ảnh minh họa

 

Chúng ta không bài xích việc làm việc trong cơ quan Nhà nước hay tư nhân, hay buộc phải tôn vinh những người làm việc tự do.

 

Nhưng ngẫm lại, nhiều người trong chúng ta dường như vẫn thích dựa dẫm vào một chỗ nào đó, để vừa tự ru mình, vừa đem lại cái oai oách với người xung quanh. Cũng vì đã quá lâu chúng ta quen dựa dẫm và ỷ lại sự bao bọc từ một ai đó, bé là bố mẹ và lớn là cơ quan, là Nhà nước.

 

Vì thế nên mới có chuyện đem vài trăm triệu để "chạy" vào một chỗ làm trong DNNN, mà không nhớ ra rằng lâu nay nơi đây không còn là Nhà nước như trước nữa. Nghĩa là không có "biên chế", tất cả tuyển dụng thông qua hợp đồng lao động, hoàn toàn có thể chấm dứt bất cứ lúc nào theo luật lao động.

 

Thời điểm những năm 2010 này, chúng ta hiểu rằng Nhà nước không thể bao bọc được mãi một lượng công chức lớn như thế, thì chúng ta vẫn cố gắng ỷ lại vào danh tiếng "làm quan" cho nó oai. Điều đó đồng nghĩa với việc, vốn có truyền thống giỏi xoay sở đặc thù của người Việt, chúng ta kiếm tiền bằng những cách "phi lương bổng". Nhưng một bộ máy mà đang phải đối mặt với sức ép giảm biên chế, thì liệu oai với ai được?

 

Những người "không ở đâu cả"

 

Vài ngày nay nổi lên câu chuyện đài kiểm soát không lưu Tân Sơn Nhất bị mất điện. Sau phân tích của chuyên gia, người ta đang đặt câu hỏi liệu sự cố không phải do hệ thống lưu điện (UPS) trục trặc, mà chính là do yếu tố con người. Bộ trưởng GTVT đã phát biểu sẽ không có "vùng cấm" trong xử lý nếu có cán bộ vi phạm. Nhưng làm thế nào để ngoài những người vi phạm, còn kiểm tra được năng lực các nhân viên đã và đang làm việc lâu nay, khi mà ngay cả người từng có chức vị ở đó, cũng thừa nhận hiện tượng "con ông cháu cha"?

 

Còn mới đây, Đại biểu Quốc hội Huỳnh Văn Tính (Tiền Giang) đã chỉ ra tình trạng chạy chức, chạy việc ngày càng lộ diện rõ hơn và có nơi còn như công khai "nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ, bốn trí tuệ". Và đáng buồn, tiêu chí "trí tuệ" được xếp cuối cùng.

 

Người viết bài này có một số bạn người Mỹ, họ nói: người Mỹ rất coi trọng những người làm việc độc lập: nhà nghiên cứu độc lập, luật sư tự do, người làm việc tự do (freelancer)... Vì những người như thế người ta đủ tài năng để không cần dựa dẫm vào ai. Họ cũng coi trọng chủ doanh nghiệp, vì đó là lực lượng tạo ra công ăn việc làm đem lại sự thịnh vượng cho XH.

 

Quay trở lại VN, nếu như chúng ta gọi những người đang lao động trong cơ quan Nhà nước, DNNN hoặc kể cả doanh nghiệp tư nhân là "những người đang làm việc ở đâu đó", thì những người làm việc tự do phải chăng cần gọi là những người làm việc "không ở đâu cả"?

 

Đáng tiếc, với cái nhìn chung của xã hội chúng ta hiện nay, những người "không ở đâu cả" đó hoàn toàn không dễ sống. Cửa ải đầu tiên chính là sức ép của người thân, gia đình, họ hàng... mọi người khó có thể tưởng tượng ra có thể có một người nào đó có thể thành công hay thành đạt được, với cái công việc "không ở đâu cả" đó. Còn rào cản từ tâm lý, cơ chế chung của xã hội thì như người viết đã chỉ ra ở trên.

 

Nhưng xã hội và cả thế giới vẫn đang vận động và phát triển, muốn hay không thì vẫn có những người thích tự do và những người muốn bám vào "một chỗ nào đó ổn định". Do vậy cũng có quá nhiều lý do mà người ta đang rời bỏ cơ quan Nhà nước, cũng như những lý do để "phải vào bằng được cơ quan Nhà nước" - cả hai dòng lý do đều có sức nặng như nhau. Và chừng nào tư duy dựa dẫm còn tồn tại nó vẫn sẽ là "mảnh đất" tốt cho sự ì trệ, chậm tiến sinh sôi, nảy nở!

 

Phúc Lai

 

---------

 

Tham khảo:

 

Bộ trưởng Thăng không nể "con ông cháu cha": Hứa là phải làm! , Đất Việt, 26/11/2014.

 

Để việc dùng người chỉ trọng "trí tuệ", bỏ qua "hậu duệ, tiền tệ"?, VOV, 24/11/2014.

 

Cục trưởng Cục Hàng không VN: Có chuyện con ông cháu cha, Đất Việt, 20/11/2014.
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm: Tái định vị TKV thành tập đoàn công nghiệp năng lượng, vật liệu hiện đại (29-07-2026)
    Bộ Y tế yêu cầu điều tra vụ 84 người nghi ngộ độc thực phẩm sau ăn bánh mì (29-07-2026)
    Vụ Thứ trưởng NN&MT bị bắt: Tức nghẹn 'giấy phép con' xuất khẩu sầu riêng (29-07-2026)
    Vẽ lợi nhuận 20% mỗi tháng, nhóm lừa đảo huy động gần 600 tỷ đồng (28-07-2026)
    Hà Nội xử lý và khắc phục các điểm ngập sau trận mưa lớn (27-07-2026)
    Dự kiến 9 trường hợp không được bồi thường khi Nhà nước thu hồi đất (27-07-2026)
    Bóc gỡ đường dây gần 50.000 đôi giày giả mạo Nike xuất khẩu sang Hoa Kỳ: Cảnh báo mới về thủ đoạn lợi dụng gia công quốc tế (25-07-2026)
    Khởi tố vụ án xảy ra tại Công ty cổ phần Đầu tư Y tế Việt Mỹ và các đơn vị liên quan (25-07-2026)
    Khắc phục 'thẻ vàng' IUU: Nhật ký điện tử giúp giảm 70% thời gian kiểm tra tàu cá (25-07-2026)
    Chỉ trong 2 ngày, một phó quản lý cửa hàng FPT Shop chiếm đoạt gần 700 triệu đồng (24-07-2026)
    Xử phạt 12,5 triệu đồng người phụ nữ bình luận sai sự thật, xúc phạm lãnh đạo TP Hải Phòng (24-07-2026)
    Chính quyền cơ sở quyết định thành công chương trình khám sức khỏe toàn dân (23-07-2026)
    Sở Xây dựng Đà Nẵng lên tiếng trước thông tin dời trung tâm hành chính (23-07-2026)
    Xác định tài xế liên quan vụ tai nạn giao thông khiến người đàn ông sang đường tử vong trong đêm (23-07-2026)
    Quốc lộ 19 liên tiếp hư hỏng sau nâng cấp, Gia Lai nhiều lần kiến nghị khắc phục (21-07-2026)
    Phạt 1 doanh nghiệp xăng dầu 40 triệu đồng do tự ý điều chỉnh giá bán lẻ (21-07-2026)
    Tin lời 'thầy bói' lấy lại 10 tỷ đồng bị lừa, người phụ nữ mất thêm gần 180 triệu đồng (21-07-2026)
    'Trúng' chiêu lừa mua ki-ốt, làm sổ đỏ, 2 nạn nhân mất 835 triệu đồng (20-07-2026)
    Quy định đăng ký tạm trú (20-07-2026)
    Quảng Trị: Huy động lực lượng khống chế cháy rừng tại Nam Cửa Việt (20-07-2026)

Các bài viết cũ:
    Tự Hào Với Quá Khứ… (30-11-2014)
    Có những 'con chuột' khác đang ngủ ngon trong 'bình quý' (28-11-2014)
    Bàn về 'văn hóa' đổ lỗi của quan chức (27-11-2014)
    Bệnh tham danh và những chuyện cười ra nước mắt (26-11-2014)
    Có một giới siêu giàu khác ở Việt Nam (25-11-2014)
    Dự án Trung Quốc ở đèo Hải Vân: Chờ Chính phủ sớm quyết định (24-11-2014)
    Còn bao nhiêu người như ông Trần Văn Truyền? (23-11-2014)
    Bây giờ rõ mặt đôi ta… (23-11-2014)
    Bộ Quốc phòng thị sát dự án Trung Quốc trên đèo Hải Vân (21-11-2014)
    Chuyện 'nếm phân' và sự bất lực trong cuộc chiến chống hàng giả (20-11-2014)
    Báo cáo trên trời, hiện thực dưới đất (20-11-2014)
    Số phận nào cho hang Sơn Đoòng? (18-11-2014)
    Đổi mới lãnh đạo là điều kiện tiên quyết (17-11-2014)
    Giá trị của một ông quan không nằm ở cái sự 'oai' (17-11-2014)
    'Cô là dân mà sao dám hỏi tôi câu đó?' (15-11-2014)
    Thấy gì qua thu nhập 64 tỉ đồng của Chủ tịch tỉnh Bình Dương? (14-11-2014)
    Làm quan chức cần phải biết xấu hổ (12-11-2014)
    Khi người Mỹ xử hối lộ ở Việt Nam (11-11-2014)
    Tham nhũng chính là kẻ móc túi đáng sợ nhất (11-11-2014)
    Sống ở Việt Nam, muốn làm người văn minh cũng khó? (09-11-2014)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Bà Nội Và...


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 181658726.