Trang nhất
  Xã Luận
  Đọc Báo Trong Nước
  Truyện Ngắn
  Kinh Tế
  Âm vang sử Việt
  Tin Thể Thao
  Y Học
  Tâm lý - Xã hội
  Công Nghệ
  Ẩm Thực

    Diễn Đàn Biển Đông
Việt Nam phản đối hoạt động trái phép của Trung Quốc ở Hoàng Sa
    Hình Ảnh Quê Nhà - Video Clip
Giấc mơ ánh sáng giữa dòng sông Cổ Chiên
    Tin Thế Giới
Tổng thống Ukraine chia sẻ video tấn công nhà máy lọc dầu Nga
    Tin Việt Nam
Việt Nam và Nhật Bản cùng tiến bước trong kỷ nguyên phát triển mới
    Tin Cộng Đồng
Pháp điều tra việc dùng kính thông minh quay lén phụ nữ
    Tin Hoa Kỳ
Ông Trump hứa tặng mỗi người dân Mỹ 5.000 USD nếu đảng Cộng hòa thắng cử
    Văn Nghệ
Cuộc lột xác của nghệ thuật Hy Lạp thời kỳ sơ khai
    Điện Ảnh
Xu hướng thời trang dùng một lần khi du lịch tại Trung Quốc
    Âm Nhạc
Phương Mỹ Chi ra mắt MV về văn hóa đồng bào Khmer
    Văn Học
Cựu sinh viên Bách khoa được 9 đại học Mỹ nhận vào chương trình tiến sĩ

Thông Tin Tòa Soạn

Tổng biên tập:
Tiến Sĩ
Nguyễn Hữu Hoạt
Phụ Tá Tổng Biên Tập
Tiến Sĩ
Nhật Khánh Thy Nguyễn
Tổng Thư ký:
Quách Y Lành




   Đọc Báo Trong Nước
Chúng ta có biết đứng dậy và bước đi hay không?
Người Việt chúng ta đang sống lúng túng, nhiều lúc hoang mang. Đã bao người, bao lần đặt câu hỏi vì sao chúng ta lại thế? Với tôi, vì chúng ta không xác lập được mình là ai trong khi dân tộc Việt Nam được xác lập rõ ràng, mạnh mẽ trong suốt chiều dài lịch sử của mình.

 



Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều.

 

Chúng ta đã từng đi qua một thời mà có người gọi là “thời ngạo mạn”. Cái thời như thế chưa từng có trong lịch sử của dân tộc chúng ta trước đó cho dù ông cha ta đã làm nên những điều kỳ vỹ.

 

Trong cái "thời ngạo mạn", chúng ta nói: Người Việt ta yêu nước nhất thế giới. Chúng ta nói: Người Việt ta anh hùng nhất thế giới. Chúng ta nói: Người Việt ta thông minh nhất thế giới. Chúng ta nói: Người Việt ta nhân đạo nhất thế giới. Chúng ta nói: Thủ đô ta nhiều cây xanh nhất thế giới….

 

Nhưng đến một ngày, chúng ta nhận ra sự thật không phải hoàn toàn như vậy. Mỗi người dân trên thế gian này đều yêu dân tộc của mình nhất, mỗi dân tộc đều anh hùng nhất khi đấu tranh cho độc lập, tự do của họ, mỗi dân tộc đều có lòng nhân đạo của họ…

 

Sự ngạo mạn ấy chẳng làm cho chúng ta lớn lên mà ngược lại nó làm cho dân tộc ta yếu đi. Sự ngạo mạn ấy làm cho chúng ta chẳng còn biết thế giới này như thế nào nữa. Chúng ta sống trong cái thế giới như câu thành ngữ “ếch ngồi đáy giếng” của mình một cách thỏa mãn. Và chúng ta được cảnh cáo công khai nhiều lần về nguy cơ sẽ bị thế giới bỏ quên.

 

Cuối cùng thì người Việt chúng ta cũng rút khỏi cái “thời ngạo mạn” rất… lặng lẽ. Nhưng ngay sau đó, chúng ta lại rơi vào một cái “thời” khác: “Thời tự ti dân tộc”.

 

Cái thời này cũng tệ hại không kém gì cái thời “ngạo mạn” chúng ta vừa thoát ra được. Bây giờ, cứ hễ nói đến đất nước Việt Nam, nói đến người Việt Nam là không ít người Việt Nam chúng ta tự chê bai mình không tiếc lời. Chúng ta tự vẽ lên chân dung chúng ta xấu xí đến không tưởng. Không ít người nước ngoài trố mắt kinh ngạc khi nghe chính người Việt nói về người Việt.

 

Một số bạn bè nước ngoài của tôi nói: Người Việt Nam có rất nhiều đức tính đẹp nhưng sao tôi nghe không ít người Việt nói về người Việt cứ như người Việt là những người kém cỏi và xấu xí nhất thế giới này? Chúng ta đã đi từ cái nhất này đến cái nhất khác một cách dễ dàng. Trạng thái này cho thấy sự bất ổn về nhân cách của chúng ta.

 

Thế giới đang quá nhiều bất ổn. Mỗi quốc gia có những sự bất ổn khác nhau như bất ổn kinh tế, bất ổn chính trị, bất ổn giáo dục, bất ổn tôn giáo hay bất ổn môi trường... Bất ổn nào cũng là vật cản đường cho sự phát triển của một quốc gia.

 

Nhưng sự bất ổn về nhân cách là sự bất ổn nguy hiểm nhất. Một trong những vấn đề của sự bất ổn về nhân cách là việc không xác lập được mình là ai. Khi không xác lập được mình là ai thì con người đó, quốc gia đó không có cơ hội phát triển và hoàn thiện mình.

 

Những gì mà dân tộc Việt Nam tạo dựng trong suốt chiều dài lịch sử của mình đã cho chúng ta một nền tảng đầy đủ để đứng dậy kiêu hãnh và bước đi vững vàng.

 

Điều còn lại là chúng ta có biết đứng dậy và biết bước đi hay không mà thôi.

 

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều
DanQuyen.com
    Phản Hồi Của Độc Giả Về Bài Viết
Họ và Tên
Địa chỉ
Email
Tiêu đề
Nội dung
Gửi cho bạn bè Phản hồi

Các bài viết mới:
    Cựu Viện trưởng 'bán' giấy tâm thần bị phạt 19 năm 6 tháng tù (18-09-2026)
    Hơn 16.000 nhà dân tại nhiều tỉnh bị ngập do mưa lũ kéo dài (17-09-2026)
    Xử lý dứt điểm các dự án tồn đọng và nhà đất dôi dư trong năm 2026 (17-09-2026)
    Hà Nội thành lập 4 đoàn kiểm tra liên ngành về tổ chức bữa ăn bán trú (17-09-2026)
    Mưa lớn ở miền Bắc kéo dài thêm (15-09-2026)
    Lấy mẫu xét nghiệm làm rõ nguyên nhân hàng chục người nhập viện ở Quảng Trị (15-09-2026)
    Điều tra nguyên nhân vụ chém người tại Lâm Đồng (15-09-2026)
    Anh Nguyễn Kim Quy làm Chủ tịch Trung ương Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam (15-09-2026)
    Lại phát hiện thịt gà, tôm không tươi vào bếp ăn trường học (14-09-2026)
    Cục Thuế yêu cầu không thêm thủ tục khi doanh nghiệp đóng mã số thuế (14-09-2026)
    Khởi tố hình sự vụ án giả gạo ST25 (13-09-2026)
    14 năm tù cho đối tượng cầm đầu đường dây mua bán người sang Campuchia (13-09-2026)
    Xác minh vụ người đàn ông rơi từ tầng cao khách sạn tử vong ở Lào Cai (13-09-2026)
    Biên phòng Lạng Sơn bắt giữ 310 kg xúc xích nhập lậu (12-09-2026)
    133 người nhập viện nghi ngộ độc ở Huế: Bộ Y tế yêu cầu truy nguồn gốc thực phẩm (12-09-2026)
    Đồng Nai: Phát hiện, thu giữ gần 1.500 bao thuốc lá nhập lậu (12-09-2026)
    Bắt tạm giam Phó chủ tịch Phú Thọ Nguyễn Huy Ngọc và Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Phú Thọ (10-09-2026)
    Bán đất 40 tỷ nhưng chỉ khai báo 2 tỷ đồng, người đàn ông 69 tuổi bị khởi tố (10-09-2026)
    Cảnh báo bẫy 'mở tài khoản nhận tiền' nhắm vào học sinh, sinh viên (09-09-2026)
    Hà Nội đốc thúc 3 đại dự án cầu: Không để một nhà thầu làm tê liệt tiến độ (09-09-2026)

Các bài viết cũ:
    Tòa nhà lộng lẫy và sợi dây tử thần (28-10-2014)
    Không dân nào đóng thuế nuôi nổi bộ máy này (26-10-2014)
    Chuyện xâm phạm quyền con người chỉ có ở xã hội mông muội (26-10-2014)
    Đâu phải chuyện bên bàn nhậu! (25-10-2014)
    Ấn tượng Việt Nam (23-10-2014)
    Môn văn và người chết:Sự thờ ơ của nhân viên y tế (23-10-2014)
    Khi những nỗi lo đã trở thành mãn tính (21-10-2014)
    Thói ma lanh của người Việt nhìn từ những 'chuyện nhỏ' ở sân bay (20-10-2014)
    Động từ 'chạy' và những tấn trò đời ở Việt Nam (19-10-2014)
    Người Việt ngày càng dữ! (19-10-2014)
    Thiếu gia Việt chơi siêu xe: Thú vui hay sự bệnh hoạn? (17-10-2014)
    Nhà ngoại giao Tôn Nữ Thị Ninh: Tôi tự hào là người Việt Nam (17-10-2014)
    Quan làm đơn nắn đường, dân làm đơn đánh lộn (16-10-2014)
    Mẫn cán kiểu công chức cắp ô là..."gian lận"! (14-10-2014)
    Thư ngỏ gửi ngành Giáo dục (14-10-2014)
    Đừng nhận trách nhiệm suông! (13-10-2014)
    Xã hội ngày nay cần một bản Thất Trảm Sớ (11-10-2014)
    Không thể tiến bộ nếu không dám đi ngược chiều đám đông (11-10-2014)
    Cán bộ, công chức hay bọn giang hồ, thảo khấu? (10-10-2014)
    Khi dân đen phải làm 'đơn xin đánh nhau' (09-10-2014)
 
"Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam".

Chuyển Tiếng Việt


    Truyện Ngắn
Bà Nội Và...


   Sự Kiện

Lời Di Chúc của Vua Trần Nhân Tôn





 

Copyright © 2010 DanQuyen.com - Cơ Quan Ngôn Luận Người Việt Hải Ngoại
Địa Chỉ Liên Lạc Thư Tín:
E-mail: danquyennews@aol.com
Lượt Truy Cập : 184070467.