|
Trong thành phố
có một vườn cây mát
Trong triệu
người có em của ta
Buổi trưa nắng
bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong
chẳng nhớ lối ra
Vườn em là nơi
đọng gío trời xa
Hoa tím chim kêu
bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về
giăng tơ trắng
Trái tròn căng
mập nhựa sinh sôi
Nơi ban mai cỏ
ướt sương rơi
Một hạt nhỏ mơ
hồ trên má
Hơi lạnh nào
ngón tay cầm se gía ?
Suốt cuộc đời
cũng chẳng hiểu vì sao...
Nơi đêm khuya
vọng lại tiếng còi tàu
Bỗng nhớ xa xôi
những miền đất nước
Nơi bài hát lên
đường ta hẹn ước
Nơi góc vườn ta
để quên chùm hoa...
Nơi vòm lá rì
rào xao động cơn mưa
Quả ngọt chín
khi mùa ve lại đến
Những chân trời
màu hồng,
Những chân trời
màu tím
Những ngôi sao
bàng bạc cả hoàng hôn
Nơi lá chuối che
nghiêng như một cánh buồm
Cánh buồm xanh
đi về trong hạnh phúc
Se sẽ chứ, không
cánh buồm bay mất
Qua dịu dàng ẩm
ướt của làn môi
Dưa hấu bổ ra
thơm suốt ngày dài
Em cũng mát lành
như trái cây mùa hạ
Nước da nâu và
nụ cười bỡ ngỡ
Em như cầu vồng
bảy sắc hiện say mưa
Đến bây giờ đánh
giặc anh đi xa
Nhìn lại mảnh
vườn xưa thấy hẹp
Biết bao điều
anh còn chưa nói được
Rối rít trong
lòng một nỗi em em
Rừng rậm đèo
cao anh đã vượt lên
Theo tiếng
gọi con tàu ngày bé dại
Vườn không
níu được bước chân ở lại
Nhưng lá còn
che mát suốt đường anh
Mảnh vườn em
vẫn là mảnh vườn xanh
Nơi ban đầu
lòng ta ươm tổ mật
Nơi ta hái
những chùm thơ thứ nhất
Nơi thu sang
mây trắng vẫn bay về
|