|
Trong
vòm trời bao la những ánh tinh cầu tỏa sáng như giải ngân hà tập hợp
nhiều nhân tài nơi nghệ thuật trau chuốt, phối hợp, biến đổi âm thanh
của nền nhạc Tình Ca Việt Nam trước năm 1975 vốn xuất phát từ chiếc
nôi dòng nhạc Tiền Chiến, có lẽ giới hâm mộ đều không thể nào không
nhắc đến tài năng của nhạc sĩ Văn Phụng, một nhà soạn nhạc hòa âm nổi
tiếng khắp 3 miền đất nước từ khoảng giữa thập niên 1950 với nhiều
danh khúc trữ tình đóng góp thêm nhiều nét phong phú đa dạng, sắc sảo
điêu luyện cho kho tàng văn hóa Việt Nam về lĩnh vực âm nhạc.
Nhạc sĩ Văn
Phụng chào đời năm 1930 tại Hà Nội với tên thật là Nguyễn Văn Phụng và
đã có dịp tiếp xúc cùng thế giới âm thanh của dòng nhạc cổ điển Tây
phương từ thuở bé khi ông trực tiếp thụ huấn dương cầm từ 2 vị nữ giáo
sư tên Vượng và Perrier, nên niềm đam mê sáng tác cộng với khả năng
trình tấu thiên phú của ông như càng có thêm chất liệu về nền tảng hòa
âm được tô đậm những nét lả lướt bay bổng trong không gian đa chiều
thánh thót của nền nhạc Tây Phương kết hợp cùng những màu sắc thơ mộng
nhẹ nhàng nơi thế giới êm đềm trầm lắng của Việt Nhạc, để nhập thành
một thể kết tinh nghệ thuật toàn hảo.
Vào năm 15
tuổi, chàng thiếu niên Nguyễn Văn Phụng đã đoạt giải Nhất trong một
cuộc thi diễn tấu dương cầm tại Đại Hý Viện Hà Nội qua một nhạc phẩm
Pháp mang tên “La Prière D ‘une Vierge”, và năm sau đó tốt nghiệp Tú
Tài tại trường Albert Sarraut rồi khởi đầu cho sự nghiệp sáng tác bằng
ca khúc lừng danh “Ô Mê Ly” chính thức đưa tên tuổi của Văn Phụng đi
vào lòng giới yêu nhạc như là một sự đón nhận thân thương và nồng
nhiệt vì tài năng hiếm có của ông.
Sự góp mặt
của ca khúc “Ô Mê Ly” từ năm 1948 chính là lúc Văn Phụng vừa tròn 18
với bầu nhiệt huyết hăng say của lứa tuổi thanh xuân cuồng nhiệt với
âm nhạc mơ mộng với cuộc đời và tác phẩm này cũng xuất hiện trong thời
điểm đánh dấu rất rõ nét về giai đoạn chuyển tiếp giữa dòng nhạc Tiền
Chiến và những nhạc phẩm cận đại để hình thành một sắc thái riêng biệt
cho dòng tân nhạc Việt Nam được thể hiện qua những cấu trúc vững chắc,
mạch lạc của nền nhạc lý Tây Phương khiến người nghe dễ dàng nhận diện
bố cục ở từng khuôn nhạc, từng vị trí của hợp âm và nhất là chủ âm
được biến tấu theo dòng tập hợp âm sắc liên kết chặt chẻ từ phiên khúc
đến điệp khúc.
Khởi đi từ
những nốt nhạc dạo đầu lồng trong nhịp điệu Fox - Calypso rộn ràng
sinh động nét vui tươi hồn nhiên, 3 âm từ “Ô Mê Ly” từ câu nhập khúc
được ngân lên một cách chậm rãi nhẹ nhàng trên nền nhạc tuôn rải tiếng
dương cầm lưu luyến như vừa muốn níu kéo tâm trạng chờ đợi những âm
điệu tươi sáng của phần phiên khúc đã bộc lộ một khía cạnh đặc biệt
của ca khúc “Ô Mê Ly” qua những lời ca phóng thoáng nhộn nhịp, lạc
quan yêu đời.
Nhờ vào những
đặc điểm nói trên, “Ô Mê Ly” đã nhanh chóng trở thành 1 tác phẩm tiêu
biểu cho nền tân nhạc Việt Nam vừa thoáng đượm không khí an lạc thanh
bình trong bối cảnh của thời kỳ tiền chiến vừa toát ra những ý nhạc
tân kỳ qua lối hòa âm phối nhạc tràn đầy âm hưởng tươi vui hấp dẫn như
báo hiệu cho buổi bình minh tươi sáng về sự phát triển của Việt nhạc,
và cũng chính vì lẽ này mà dù cho đến nay tuy đã trải qua gần đúng 40
năm nhưng “Ô Mê Ly” vẫn còn là một trong những ca khúc được thính giả
yêu nhạc trân trọng thưởng thức và càng được nhiều nghệ sĩ trình diễn.
Ô Mê Ly
Ô mê ly, mê
ly!
Ô mê ly, mê ly
đời ta!
Ô mê ly đời sống
với cây đàn
Tình tính tang
dạo phím rồi ca vang
Chiều êm êm nhìn
phía xa mây vàng
Dục lòng ta dạo
khúc ca với đàn
Một chiều mưa ta
hát vang "Mưa rơi!"
Rồi cùng ta mưa
đáp: "Cho tươi đời!"
Một ngày nắng ta
hát vang: "Nắng tươi!"
Đàn cầm tay say
sưa hát là nguồn vui
Gió sớm đã về,
cùng tiếng hát tiếng cười
Thấp thoáng bóng
người ngoài đám lúa cất lời
Thấy tiếng hát
cười là gió sớm đến mời: "Người ơi, đàn đi!"
Ô mê ly, mê ly!
Ô mê ly, mê ly
đời ta!
Đứng giữa cánh
đồng nhìn ánh nắng phớt hồng
Có tiếng hát
chòng từ đám lúa lướt về
Thoáng thấy
tiếng nàng và thoáng có tiếng cười, đàn ta hòa vang
Ô mê ly, tơ
duyên!
Ô mê ly, khúc ca
triền miên!
Ô mê ly đời sống
bao duyên tình
Trời về trưa
ngồi dưới hàng cây xanh
Nhìn bao la đồng
lúa xa xa mờ
Đàn hòa vang tựa
sóng xô đến bờ
Đường về thôn em
bé vui câu ca
Dục hồn thơ tha
thiết yêu quê nhà
Đàn cùng ta reo
khúc ca chơi vơi
Nhạc còn vang
nhịp nhàng đưa ngàn nơi
Đồng dạng với
những âm hưởng sáng tạo mới lạ của “Ô Mê Ly”, nhạc sĩ Văn Phụng còn
mang đến cho giới hâm mộ nhiều tác khúc khác như “Trăng Sơn Cước”,
“Tiếng Vọng Chiều Vàng” v.v.. vốn được xem như những bước khai phá độc
đáo cho nền tân nhạc miền Việt Nam. Từ đó cho đến khoảng năm 1972,
ngoài những sáng tác với số lượng đồ sộ hơn 100 tác khúc kèm theo
những giá trị mang kích thước không kém gì tên tuổi của chính mình,
các hoạt động về âm nhạc của Văn Phụng còn được trải rộng trên lĩnh
vực truyền thông khi ông phụ trách chương trình ca nhạc trên Đài Phát
Thanh với trách vụ nhạc trưởng. Đồng thời, Văn Phụng cũng trở thành
một nhạc sĩ chuyên nghiệp về hòa âm cho những băng nhạc nổi tiếng phát
hành tại Sài Gòn trước năm 1975 và luôn được nhìn nhận là một trong
những nhà soạn nhạc xuất sắc đương thời.
Qua đó, những
tình khúc bao gồm các sáng tác từ thời tiền chiến đến cận đại đã trở
nên quen thuộc và đi sâu vào lòng giới yêu nhạc như: “Tôi Đi Giữa
Hoàng Hôn”, “Suối Tóc”, “Bến Đà Giang”, “Thuyền Xưa Bến Cũ”, “Tiếng
Dương Cầm”, “Vó Câu Muôn Dặm”, “Bức Họa Đồng Quê”, “Yêu”, “Giã Từ Đêm
Mưa”, “Tình”, “Xuân Họp Mặt”, “Mưa Trên Phím Ngà” v.v… đã tạo thành
một bức tranh nghệ thuật tổng hợp nhiều màu sắc, đủ thể loại và chủ đề
sáng tác của Văn Phụng đã cho thấy sự cống hiến quí báu của ông góp
phần không ít vào sự phát triển và thăng hoa cho nền tân nhạc Việt
Nam.
Trong số những
tác phẩm này, có lẽ ca khúc “Suối Tóc” thuộc thể loại tiền chiến được
Văn Phụng sáng tác về mối tình của ông và người vợ tức nữ ca sĩ Châu
Hà, là một nhạc phẩm gây ấn tượng mạnh mẽ nơi người nghe bằng một nền
nhạc chơi vơi, êm đềm, du dương qua âm hưởng của hợp âm trưởng chuyển
tấu thành hợp âm thứ nơi câu nhạc dẫn nhập được tấu lên bằng sự rung
động của những phiếm dương cầm thánh thót hợp cùng âm vang lả lơi của
tiếng vĩ cầm khiến con tim yêu đương phải bồi hồi rung cảm theo những
vần thơ say đắm trước hình ảnh “suối tóc bờ vai” của giai nhân trong
lòng người nghệ sĩ:
“Tìm đâu thấy
liễu xanh-xanh lả lơi.
Hay đi tìm dòng
suối tóc trên vai.
Ghi trong khóe
mắt u hoài hình bóng ai.
Tôi với em
một đêm Thu êm ái…”
Và trên
phương diện Tình Ca, tài nghệ hòa âm của Văn Phụng lại càng thêm nét
quyến rũ sắc sảo hơn bởi nhạc phẩm “Tình”, vốn là một ca khúc điển
hình được gửi đi ngay từ phiên khúc đầu bằng những dòng hợp âm liên
hoàn, nối kết linh động như những đợt sóng triền miên vỗ nhẹ vào không
gian của những tâm hồn chan chứa nỗi sầu thương luyến ái một cách nhẹ
nhàng qua những triết lý về tình yêu và nhất là những định nghĩa về
chữ “Tình” của Văn Phụng:
“Tình là một
chuyện muôn màu
Tình là mình
hạnh phúc thật mau
Tình là một bài
thơ sầu
Tình là một niềm
nhớ thương nhau.
Tình đẹp tựa mùa
thu vàng
Tình mình nhiều
mộng ước miên man
Tình là một
chuyện huy hoàng
Tình mình là
thành nhớ hoang mang…”
Cuốn theo dòng
trôi nổi của vận mệnh đất nước, Văn Phụng đã cùng gia đình rời Việt
Nam vào năm 1978 và định cư tại tiểu bang Virginia, Hoa Kỳ cho đến khi
ông mất ngày 17 tháng 12 năm 1999 do những biến chứng của bệnh tiểu
đường. Và cũng như bao nhạc sĩ thiên tài của Việt Nam, sự ra đi của
Văn Phụng đã để lại một khoảng trống to lớn trong lĩnh vực sáng tác,
hòa âm khiến nền tân nhạc Việt Nam càng trở nên buồn vắng.
Giờ đây, trải
qua đúng 4 thập niên kể từ khi khởi đầu sự nghiệp sáng tác, những khúc
nhạc “Mê Ly” của ông vẫn còn tỏa sáng trong lòng giới yêu nhạc khắp
nơi khiến ta không khỏi chạnh lòng nghĩ đến một câu hỏi khó có câu
giải đáp chính xác: “Bao giờ chúng ta lại có thêm được những nhạc khúc
làm mê ly lòng mình như những sáng tác của Văn Phụng?”
|