|
Khoảng Hư Không
Quách Y Lành
Tiếng
quát
tháo
dưới
nhà,
tiếp
theo
tiếng
đá
chân
của
Phú
trên
mấy
cái
thau
nhôm
lăn
vòng
nghe
lẻng
xẻng.
Hà
nằm
yên
lặng
trên
trên
giường
chẳng
màn
ngó
mắt
nhìn
xuống.
Mãi
một
lúc
biết
Phú
đã ra
khỏi
nhà,
nàng
mới
trổi
dậy
hé
cánh
cửa
sổ
nhìn
ra
ngoài
đường
cái.
Phú
đang
ngồi
trên
xe
gắn
máy
miệng
ngậm
điếu
thuốc,
chưa
chịu
đi
mắt
gầm
gầm
nhìn
vào
nhà
như
muốn
bước
trở
vào
nhà
gây
sự
thêm
lần
nữa
mới
hài
lòng.
Hà
biết
ý
chồng,
đưa
tay
khép
nhẹ
cánh
cửa
ngồi
lại
bên
mép
giường
thở
dài.
Vết
bầm
tím
trên
cánh
tay
trắng
nỏn
của
nàng,
do cú
đấm
của
Phú
tống
vào
mặt
Hà
đêm
qua,
nhưng
nàng
nhanh
nhẹn
đưa
tay
né
được.
Vết
bầm
lan
ra
rộng
hơn
cả
bàn
tay
nàng
đặt
vào.
Hà
lại
thở
dài.
Hà
còn
nhớ
trước
đây
khi
Hà
chấp
nhận
lời
cầu
hôn
của
Phú,
đã
nói
rõ
với
Phú
rằng
nếu
sau
này,
Phú
tỏ ra
vũ
phu
với
Hà,
người
quay
mặt
đi đó
là Hà.
Nàng
không
thể
chấp
nhận
lấy
người
chồng
vũ
phu
thượng
tay
hạ
cẵng
được,
chính
lúc
ấy
Phú
cũng
đồng
ý với
nàng.
Hà
nghĩ,
nếu
xảy
ra
một
lần,
sẽ
xảy
ra
nhiều
lần
như
thế
trong
tương
lai.
Hà
thấy
lo sợ
lạ
lùng.
Chuyện
chẳng
lành
dường
như
xảy
ra
hàng
ngày
kể từ
ngày
mẹ
của
Phú
dọn
về ở
chung
với
vợ
chồng
nàng,
không
khí
trong
gia
đình
trở
nên
ồn ào
căng
thẳng
hơn
trước.
Thật
ra
trước
đây
nghe
Phú
đề
nghị
đem
mẹ về
sống
chung
kể từ
ngày
chị
Hậu,
vợ
anh
Phụng
và bà
cải
nhau
dữ
dội,
nàng
cũng
đã
đắn
đo
suy
nghĩ
không
muốn
xảy
ra
cái
cảnh
mẹ
chồng
nàng
dâu
như
đã
từng
xảy
ra
giữa
bà và
chị
Hậu,
nhưng
cũng
khó
có
thể
từ
chối
lời
đề
nghị
của
Phú.
Hơn
nữa,
anh
Phụng,
ông
anh
cả
của
Phú
không
thể
nào
chịu
đựng
được
khi
nhìn
thấy
vợ và
mẹ
mình
cải
nhau
như
cơm
bữa.
Bên
mẹ
bên
vợ
không
biết
phải
giải
quyết
thế
nào
hơn.
Phú
lẫn
anh
Phụng
năn
nỉ Hà
mãi
nàng
mới
gật
đầu
đồng
ý, Hà
cũng
đoán
và
biết
trước
tình
cảnh
ấy sẽ
diễn
ra
trong
nhà
nàng
như
vậy
nhưng
không
làm
sao
từ
chối,
dù gì
chăng
nữa
cũng
là mẹ
của
chồng
mình.
Nghĩ
cho
khôn
cùng,
giả
như
mẹ
nàng,
nếu
lâm
vào
cảnh
đó,
không
lý
lại
hất
hủi
bà đi,
nên
Hà
gật
đầu
quyết
định
đón
bà về
sống
chung,
mặc
cho
những
người
bạn
đồng
nghiệp
can
ngăn,
mách
bảo.
Thêm
nữa,
hằng
đêm
nghe
tiếng
thở
dài
não
ruột
của
Phú
nàng
không
đành
quay
mặt.
Đón
bà về
hơn
tháng
nay,
tuần
trước
gặp
chị
Hậu
vợ
anh
Phụng
trong
bữa
tiệc
cưới
con
của
người
bạn,
Hà
thấy
dường
như
chị
đã
thay
đổi
hẳn,
có da
có
thịt
hơn
trước.
Chị
gặp
Hà,
khúc
khích
cười,
đùa: -
Sao,
Hà
sống
với
bà
nội
có
hợp
khẩu
không?
Bà có
tranh
dành
quyền
làm
chủ
trong
nhà
không. Tiếng
cười
của
chị
khiến
Hà
cau
mày
suy
nghĩ,
trước
đây
những
người
đồng
nghiệp,
ai
cũng
bảo
nàng
dại,
tự
dưng
chuốt
lấy
những
ưu
phiền
vào
người.
Bây
giờ
như
người
nuốt
phải
xương
trong
cổ,
nhả
ra
không
được,
nuốt
vào
cũng
khó
trôi.
Càng
nghĩ,
càng
khiến
cho
đầu
óc Hà
thêm
phiền
muộn.
Nàng
vẫn
biết
cái
quan
niệm
của
người
Á
Đông
thật
khác
hẳn
với
người
Tây
phương
nên
Hà
vẫn
dè
dặt
khi
mang
nỗi
niềm
khó
khăn
của
mình
ra để
tâm
sự,
hòng
mong
giúp
nàng
có
thể
vơi
bớt
phiền
muộn
trong
lòng,
nhưng
họ
vẫn
chưa
thể
nào
hiểu
được
nguồn
gốc
phong
tục
tập
quán
của
người
Việt.
Cho
dù
sống
ở đây
từ
bao
nhiêu
năm
nay,
nhưng
không
sao
cởi
bỏ
hoặc
gọt
rửa
những
gắn
bó
liên
hệ
giữa
cha
mẹ,
con
cái.
Chính
vì
thế,
Hà
không
thể
nào
sống
thoát
ra
cái
vòng
luẩn
quẩn,
này
được.
Có
mỗi
điều
duy
nhất
nàng
thầm
ao
ước,
phải
chi
bà
đừng
xen
vào
những
sự
cải
vã
nho
nhỏ
giữa
nàng
và
Phú
thì
đâu
đến
nỗi
gây
ra
những
chuyện
không
mấy
hay
ho
này.
Phải
chi
nếu
mẹ
Phú
hiền
hậu,
dễ
chịu
thông
cảm
cho
lớp
tuổi
trẻ
sau
này
chắc
hẳn
không
có gì
đáng
nói,
nhưng
đàng
này
bà
lại
là
người
thắc
mắc
tất
cả
mọi
chuyện.
Từ
chuyện
chợ
búa
đến
ngay
cả
chuyện
vợ
chồng
nàng
bà
đều
để ý
đến.
Công
bình
mà
nói,
mọi
lần
hai
vợ
chồng
cũng
có
chuyện
cải
vã,
thế
nhưng
vài
phút
sau,
đâu
vào
đó,
cơm
lành
canh
ngọt
chứ
không
hề
kéo
dài
đến
ba
bốn
hôm
mới
làm
lành
với
nhau.
Nghĩ
đến
đây,
Hà
chép
miệng
hối
tiếc. Tiếng
đóng
cửa
thật
mạnh,
khiến
cánh
cửa
phòng
của
nàng
cũng
rung
chuyển
theo.
Hà
chẳng
lạ gì,
hể
mỗi
lần
bà
Luyến
không
bằng
lòng
chuyện
gì
trong
nhà,
cánh
cửa
phải
chịu
đựng
sự
giận
dữ
của
bà.
Hà
nghĩ
thầm,
không
bao
lâu
nữa
đinh
ốc
vít
trên
cánh
cửûa
sẽ
rơi
lãi
rãi
trên
nền
nhà.
Nghĩ
đến
đây,
Hà
không
khỏi
bật
lên
tiếng
cười
khan.
Có
tiếng
gõ
vào
cửa.
Chị
Quỳ,
người
chị
họ
của
Hà,
vợ
chồng
nàng
nhận
qua
được
ba
năm
nay,
không
chồng
con,
tuổi
khá
cao
nên
Phú
muốn
chị ở
lại
có
thể
giúp
Hà
những
chuyện
lặt
vặt
trong
nhà.
Chị
gõ
nhẹ
cánh
cửa,
hé
mắt
nhìn
vào
phòng
nàng.
Hà
hỏi
chị
có
chuyện
gì
cần
không,
chị
Quỳ
bảo: -
Sáng
nay
Hà ở
nhà
hay
đi
làm? Hà
bâng
quơ
đưa
đôi
mắt
nhìn
đăm
đăm
lên
tấm
tranh,
nói: -
Định
nghỉ
ở nhà,
nhưng
thôi
tí
nữa
em
phải
vào
sở có
chút
việc.
Ở nhà
với
tình
trạng
này
không
khéo
em
điên
lên
mất.
Chị
cứ đi
chợ
mua
gì về
nấu
cho
anh
Phú
và bà
ăn
giúp
em.
Trưa
nay
em
kiếm
gì ăn
tạm
chứ
không
về
đâu. - Vậy
lỡ
Phú
hỏi
thì
sao? Đang
bực
mình,
Hà
sẵng
giọng: - Hỏi
gì?
Nếu
anh
ấy có
hỏi
chị
cứ
bảo
như
thế,
bảo
em có
dặn
là
không
về
nhà,
vậy
thôi. Nói
xong
Hà
cảm
thấy
mình
bỗng
nhiên
chuyện
không
đâu
đem
cáu
với
chị
Quỳ,
nàng
dịu
giọng: -
Xin
lỗi
chị,
thôi
em
sửa
soạn
đi
đây.
Nhờ
chị,
nếu
Phú
có
hỏi
chị
cứ
bảo
em
bận
chút
công
chuyện. Chị
Quỳ
khép
nhẹ
cánh
cửa.
Hà
lặng
nghe
tiếng
guốc
gỗ
dẫm
đều
đặn
trên
nền
nhà
gạch
hoa,
rồi
xa
dần. Buổi
sáng,
mặt
trời
đã
hực
nắng,
chẳng
khác
nào
cơn
nắng
trong
lòng
mình.
Buồn
chuyện
gia
đình
từ
mấy
tháng
nay
dường
như
sức
khỏe
nàng
cũng
kém
dần
theo.
Uể
oải
bước
vào
phòng
rửa
mặt,
cầm
bàn
chải
trên
tay,
nhưng
mãi
một
lúc
Hà
mới
nhấc
lên
bỏ
vào
miệng.
Mùi
kem
đánh
răng
hăng
hắc
trên
môi,
Hà
cúi
gập
người
xuống
nôn
ọe
vào
bồn
rửa
mặt,
vốc
mạnh
nước
tung
tóe
trên
nền
nhà,
tóc
tai
ướt
nhèm
nhẹp.
Đứng
trước
tấm
gương
lớn
trong
phòng
trang
điểm.
Hà
nhìn
thấy
hiện
vài
nếp
nhăn
đã
kéo
lê
trên
mặt,
nhất
là
hai
nơi
vành
môi.
Hà
lẩm
bẩm,
mình
mới
ba
mươi
bốn
tuổi
thôi,
còn
thua
dì
Hồng
đến
bảy
tám
tuổi,
nhưng
trên
khuôn
mặt
dì
vẫn
chưa
có
nét
nhăn
nào,
chỉ
riêng
nàng
từ
mấy
tháng
nay
thôi.
Thảo
nào
mẹ
vẫn
hay
nói,
bất
cứ
người
đàn
bà
nào
có
đời
sống
hạnh
phúc,
gia
đình
êm ấm
sẽ
lâu
chóng
già. Thật
thế,
Hà
nghĩ
kể từ
ngày
mẹ
Phú
về ở
với
vợ
chồng
nàng,
hai
vợ
chồng
luôn
luôn
có
những
cuộc
cải
vã
nhiều
khi
Hà
thấy
thật
vô lý.
Đôi
lúc
chuyện
xảy
ra
chỉ
bằng
hột
tiêu
thôi,
nhưng
Phú
gầm
gừ la
hét
ầm
nhà.
Trước
đây
cũng
từng
xảy
ra
những
chuyện
như
thế,
nhưng
Phú
đâu
có
nỗi
giận
quái
chiêu
như
vậy.
Riêng
bà mẹ
chồng,
cứ
mỗi
lần
Phú
la
hét,
bà
lại
dịu
giọng
nhưng
lối
dịu
giọng
đổ
thêm
dầu
và
lửa.
Như
tối
qua
chẳng
hạn,
câu
chuyện
chẳng
có gì
để
Phú
phải
hét
la
inh
ỏi
như
thế.
Hà kỵ
nhất
là
kho
cá
mặn
trong
nhà,
nàng
giải
thích
cho
bà
bao
nhiêu
lần
rồi,
bà
vẫn
mặc
nhiên
không
chịu,
viện
lý do
nấu
nướng
sau
nhà
nhiều
lúc
bà
quên
bẵng,
mất
toi
nồi
cá.
Nàng
đề
nghị
Phú
xây
thêm
căn
phòng
nhỏ
để
nấu
nướng
đỡ
hôi
nhà
hơn.
Phú
đang
chần
chừ,
bà mẹ
chồng
nàng
nghe
được,
mặt
mày
bà ủ
rủ
khi
Phú
mới
bước
vào
nhà: - Nếu
không
cho
mẹ ở
nơi
này,
thôi
thì
hãy
đưa
mẹ
vào
viện
dưỡng
lão
cho
xong.
Khỏi
hư
hỏng
nhà
của
con. Hà
can
ngăn
mẹ: | ||||