|
Sau các cuộc tấn công ngày 11/9/2001 tại New York và
Washington, ông Musharraf đã dành sự ủng hộ mạnh mẽ cho
Washington và trở thành một nhân vật quan trọng trong
cuộc chiến chống khủng bố do Mỹ dẫn đầu.
Cuộc chiến chống khủng bố
Tổng thống Musharraf cũng là người có đóng góp to lớn
cho việc hiện đại hoá nhiều lĩnh vực trong xã hội
Pakistan.
Nhưng ông Musharraf đã không dung hoà với phe đối lập và
làm suy yếu các thể chế quốc gia quan trọng. Và cuối
cùng, Tổng thống Musharraf đã trở thành người ngạo mạn
khi cho rằng ông là người không thể thiếu được và ông
không làm gì sai cả. Ông Musharraf từ chức, để lại một
Pakistan yếu ớt và chia rẽ hơn so với cách đây gần 10
năm khi ông lên nắm quyền.
“Sự nhận xét đối với ông Musharraf trong tương lai sẽ
công bằng hơn so với hiện tại”, Mushahid Hussein, một
đồng minh chính trị hàng đầu của ông Musharraf, nói.
“Nhiều điều tốt đẹp đã đến với Pakistan khi ông nắm
quyền và tôi nghĩ đó là điều mà các sách lịch sử sẽ nhắc
tới một lúc nào đó”. Nghị sĩ Enver Beg của đảng Nhân dân
Pakistan (PPP) có quan điểm đối lập: “Các sử gia sẽ
không tha thứ cho ông ta. Ông Musharraf đã thao túng các
cuộc bầu cử, loại bỏ các đối thủ và trở thành một nhà
độc tài”.
Quyết định quan trọng nhất với thế giới của ông
Musharraf là trở thành đồng minh thân cận của ông chủ
Nhà Trắng George Bush và nước Mỹ sau sự kiện 11/9/2001.
Ông Musharraf đã không chú ý tới Taliban tại Afghanistan
và hợp tác chặt chẽ với người Mỹ để đuổi bắt các thành
phần Hồi giáo cực đoan. Đổi lại, Washington đã viện trợ
Pakistan hơn 10 tỷ Mỹ kim, hầu hết là dành cho quân sự,
kể từ năm 2001. Nhưng nhiều lợi ích từ liên minh chiến
lược này đã bị lãng phí.
Các khu vực biên giới lộn xộn của Pakistan gần
Afghanistan vẫn trở thành nơi ẩn náu cho al-Qaeda và một
nhóm nổi dậy Taliban mới ở bên trong Pakistan đã dần dần
mạnh lên.
Hợp tác quân sự với Mỹ cũng không hiệu quả. Trên cương
vị là một Tổng thống, ông Musharraf chưa bao giờ cố gắng
thuyết phục người dân đất nước Pakistan rằng ông đang
làm nhiều hơn là chiến đấu vì một cuộc chiến của một ai
đó. “Ông ấy chưa bao giờ làm người Pakistan nghĩ rằng
chúng tôi đang chiến đấu vì đất nước của chúng tôi và vì
điều tốt đẹp cho chính chúng tôi”, nhà phân tích quân sự,
trung tướng về hưu Talat Masood nhận xét.
“Quân đội Pakistan trở thành một quân đội khách hàng và
Pakistan trở thành một quốc gia khách hàng trong mắt của
mọi người. Đó là một sự thất bại lớn đối với ông
Musharraf”. Ở biên giới phía đông của Pakistan, mối quan
hệ với Ấn Độ cũng không ổn định. Với tư cách là Tổng tư
lệnh quân đội, Tướng Musharraf đã “khơi mào” cuộc xung
đột tại Kargil năm 1999, ngay trước cuộc đảo chính quân
sự của ông. Các binh sĩ Pakistan và phiến quân Kashmir
đã thâm nhập lãnh thổ Ấn Độ, trước khi Mỹ gây sức ép
buộc họ phải rút quân.
Xuống dốc
Và sau đó, một cuộc tấn công có vũ trang vào quốc hội Ấn
Độ ở Delhi năm 2001 đã gây ra một cuộc triển khai quân
nhanh chóng ở cả biên giới hai nước Pakistan-Ấn Độ và
đẩy 2 quốc gia láng giềng châu Á sở hữu vũ khí hạt nhân
cận kề chiến tranh. Từ năm 2004, hai nước đã hướng tới
một tiến trình hòa bình. Với sự nỗ lực của cá nhân ông
Musharraf, hai nước đã kí kết lệnh ngừng bắn và tiến
hành một loạt các biện pháp xây dựng lòng tin.
Nhưng khi ông Musharraf rời nhiệm sở, quan hệ với Ấn Độ
lại rơi xuống một sự sa sút khác. Chính phủ Ấn Độ tin
rằng, một vụ đánh bom liều chết do các phiến quân Hồi
giáo thực hiện nhằm vào đại sứ quán Ấn Độ tại thủ đô
Kabul, Afghanistan hồi tháng trước là do các tình báo
Pakistan dàn xếp.
Trong những năm đầu nắm quyền, ông Musharraf dường như
đã hứa hẹn hi vọng về một sự khởi đầu mới và một chương
trình nghị sự đổi mới. Ông đã tự do hoá nền kinh tế và
truyền thông điện tử. Tổng thống Musharraf đã ủng hộ
việc trao thêm quyền lực cho phụ nữ và nỗ lực nâng cao
chất lượng giáo dục. Ông Musharraf cũng tạo ra sự khác
biệt khi rời văn phòng tổng thống mà không có cáo buộc
tham nhũng nghiêm trọng nào chống lại ông. Tại Pakistan,
đó là một hiện tượng tương đối hiếm. Nhưng trong 18
tháng qua, ông Musharraf rõ ràng là đã thất bại vì quá
hăm hở. Ông đã nghĩ rằng ông có thể kiểm soát bộ máy
luật pháp, quốc hội và bất cứ ai không đồng tình với ông.
“Ngạo mạn”
Ông Musharraf đã sa thải bộ trưởng tư pháp, áp đặt tình
trạng khẩn cấp trên toàn quốc và thiết kế sự tái ứng cử
của riêng mình để đắc cử tổng thống thêm một lần nữa.
“Ông ấy quá ngạo mạn, kiêu căng”, đồng minh chính trị
Mushahid Hussein nói.
Những người chỉ trích cho rằng một trong những điều tổn
hại nhất tới di sản của Tổng thống Musharraf là thái độ
coi nhẹ đối với các thể chế dân sự, làm tổn hại tới nhà
nước Pakistan. Ông Musharraf đã mở rộng sự ảnh hưởng của
quân đội tới tất cả các ngõ ngách của đời sống.
“Ông ấy không hiểu tầm quan trọng của các thể chế khác”,
nhà phân tích quân sự, trung tướng về hưu Talat Masood
nhận xét. “Ông ấy không hiểu rằng một đất nước với 160
triệu dân không thể do chỉ một người đàn ông thống trị”.
Kỷ nguyên Musharraf đã chứng kiến sự nổi lên của một
tầng lớp lao động quyết đoán hơn, những người đã đi đầu
của các nhóm biểu tình chống lại quyết định áp dụng tình
trạng khẩn cấp của ông Musharraf. Trong những tháng cuối
cùng của sự nghiệp tổng thống, những thành tựu kinh tế
mà ông Musharraf tự nhận là công của riêng ông đã bị lu
mờ bởi cuộc khoảng hoảng chính trị kéo dài nhiều tháng.
Lạm phát của Pakistan trong tháng 7 đã lên mức trên 24%
trong khi đồng rupee xuống thấp kỷ lục do cuộc khủng
hoảng chính trị kéo dài.
“Ông ấy đã “ngồi lì” ở chiếc ghế tổng thống. Đã đến lúc
cuộc sống không có Musharraf, đã đến lúc tiến lên”,
Enver Beg thuộc đảng PPP nói.
Theo BBC
|