|
Vượt qua những khó khăn khắc nghiệt ban đầu khi theo gia
đình nhập cư ở Canada đầu thập niên 1980, cậu bé 12 tuổi
tên Dũng (tên thật của anh) không hiếu động như bao đứa
con trai khác, chỉ biết cặm cụi học và học để hi vọng
cuộc đời mình có nhiều thay đổi. Những nỗ lực đó đã được
đền đáp.
Hà Minh Dzung tốt nghiệp thạc sĩ rồi tiến sĩ toán học
loại ưu tại Đại học Toronto với học bổng NSERC của
Canada trong suốt thời gian học. Anh từng nằm trong nhóm
đạt điểm số cao hàng đầu của cuộc thi giải toán Putnam
dành cho sinh viên từ năm 1 tới năm 4 trên toàn Bắc Hoa
Kỳ.
Sau khi ra trường, anh Dzung được mời làm giảng viên ở
hầu hết các trường ĐH lớn nhất tại thành phố Toronto, và
được bình chọn là một trong bốn giáo sư xuất sắc nhất
trong năm 2005 của ban khoa học kỹ thuật ở Trường ĐH
Ryerson. Một điểm son khác trong lý lịch nghề nghiệp của
anh chính là cuốn sách A gentle introduction to
functional analysis (NXB Matrix) được CHOICE (Tạp chí uy
tín của Hoa Kỳ chuyên viết những bài điểm sách cho các
thư viện của ĐH ở Bắc Hoa Kỳ) chọn là một trong những
quyển sách học thuật xuất sắc nhất trong năm 2007.
Bỏ qua bảng thành tích dài dằng dặc, điều khiến chúng
tôi thật sự bất ngờ, thích thú là vốn tiếng Việt của anh
vô cùng lưu loát, kể cả nói lẫn viết dẫu cơ hội sử dụng
ngôn ngữ quê hương là không nhiều. Khi được hỏi làm sao
bản thân có thể viết và đọc tiếng Việt (hai kỹ năng mà
người Việt lớn lên ở nước ngoài thường yếu nhất) tốt như
vậy, anh chỉ bật cười với câu trả lời rất mộc: “Vì tôi
là người Việt mà...”.
Gảy đàn san sẻ thương yêu
“Từ ngày tôi xa quê hương tới bây giờ tính ra đã hơn 30
năm, mấy bận muốn về thăm mà cứ mải ngập đầu với công
việc nên lại lần lữa” - anh tâm sự. Việc đi dạy, đọc và
viết sách khiến anh thật sự không còn chút thời gian rỗi
rảnh nào. Vì thế anh tìm đến tiếng đàn guitar để trút
hết nỗi lòng thương nhớ quê nhà...
Tiếng lòng đó đã nhanh chóng được chia sẻ. Số lượng
người xem các clip của anh trên YouTube với các bài
Hạ trắng, Chiếc lá cuối cùng, Biển nhớ... đã nhảy
lên con số hàng chục ngàn lượt chỉ trong thời gian ngắn.
“Không ngờ một tay đàn nghiệp dư như tôi lại có thể
khiến nhiều người quan tâm và trầm trồ đến thế, thật sự
rất ngượng” - anh hóm hỉnh về sự nổi tiếng bất đắc dĩ
của mình.
Theo dõi các lời bình sau mỗi clip của anh, chúng tôi
như cảm nhận được ở đó không có những lời khen hoa Hoa
Kỳ, mà có chăng là những nỗi niềm đồng cảm của người
đồng hương san sẻ ở phương xa. Nick Nhahoang đã viết:
“Có những đêm vợ con đã ngủ say, ngồi một mình bên chai
bia nghe tiếng đàn của anh để nhớ về một dĩ vãng xa xưa.
Tiếng đàn của anh thật sự tuyệt diệu, thấm đẫm vào hồn
từng nốt nhạc”, hay như JoshBB (người Hoa Kỳ): “Tôi thật
sự bị nhạc Việt chinh phục qua tiếng đàn của anh...”.
Cảm nhận được những lời chân tình như thế, nên sau này
mỗi khi được ai đó “đặt hàng” bất kỳ bài nào, anh cũng
ráng sắp xếp thời gian để tìm và tập đàn cho thuần thục.
“Tôi không sợ phí sức vì tiếng đàn mang lại niềm vui cho
người khác mà còn giúp tôi... giàu có hơn về tinh thần.
Việc tôi trau chuốt bài hát cũng là cách thể hiện sự
trân trọng với dòng nhạc quê hương, với người đồng hương
của mình” - anh Dzung tâm sự.
Điều khiến anh vui và tự hào nhất là có nhiều bạn trẻ
gốc Việt sinh ra và lớn lên tại nước ngoài đã gửi thư
cảm ơn. Anh hiểu rằng tiếng đàn của mình đã phần nào đem
hình ảnh của quê hương đến gần với thế hệ trẻ hơn.
|