|
Anh Laci nấu bữa trưa khi chúng tôi nói chuyện trong
phòng khách.
Khởi đầu khổ sở
Căn hộ chỉ hơn 50 mét vuông của cô nằm tại Ujpest, khu
ngoại ô của dân lao động tại Budapest, nằm cách sông
Danube không xa.
Những cây dương cao chắn bớt tiếng động từ con đường
chính chạy qua gần khu nhà vào thành phố.
Bernadett hoàn toàn thoải mái trước ống kính, đầy tự hào
về những gì cô đạt được trong môn thể thao cô ưa thích
nhưng không hề kiêu ngạo.
''Tôi bắt đầu tập Judo lúc chín tuổi, hóa ra là tuổi lý
tưởng cho con gái mặc dù lúc đầu tôi không biết.
''Tôi có ba người anh và tôi khá nghịch ngợm. Một bạn
học cùng lớp là người dẫn tôi tới buổi tập đầu tiên. Tôi
yêu judo ngay lập tức.''
Bernadett vững bước tiến trong thể thao với sự khuyến
khích của cả gia đình, nhất là mẹ cô.
Bà thường tới các buổi thi đấu và cổ vũ cho không chỉ
cho con gái mà cả đối thủ của cô.
Vào năm 2002, Bernadett bắt đầu giành các giải thưởng
quốc tế. Cô không tới được Olympics ở Athens nhưng chỉ
trong gang tấc.
Đó là năm mà cô nói ''cây thập ác'', cách cô gọi những
đau khổ của cô, bắt đầu.
'Bệnh nan y'
Tháng Tám năm 2004, cô và đội của cô tới thi đấu muộn và
không có thời gian để khởi động.
''Trong trận đầu tiên, tôi thử một đòn kỹ thuật và chân
tôi bị kẹp. Đầu gối phải của tôi đau ê ẩm. Nhưng tôi thi
đấu thêm ba trận nữa. Tôi không muốn bỏ cuộc.''
Khi cô về nhà bác sỹ khám cho cô không hiểu làm sao cô
có thể thi đấu được. Dây chằng đầu gối phải của cô bị
đứt.
Tháng mười năm đó cô phải mổ.
''Vào cùng thời điểm đó tôi biết rằng mẹ tôi mắc bệnh
nan y. Bà qua đời tháng Sáu năm 2005.''
Cô nhớ lại nhiều người đã chia buồn cùng cô, cả giới
judo Hungary cũng vậy.
Sự hiện diện của bà trong các trận đấu judo đã khuyến
khích nhiều vận động viên.
Cuối đường hầm
Đám tang bà diễn ra đúng vào lúc Bernadett kết thúc tám
tháng buộc phải nghỉ thi đấu và bắt đầu học đại học ở
Budapest.
''Vào năm 2006 tôi lại bắt đầu đoạt các giải thưởng.
Nhưng tôi lại bị chấn thương đầu gối còn lại. May mà tôi
không phải phẫu thuật.''
Rồi vào mùa xuân năm 2007, đúng lúc cô chuẩn bị cho Giải
Vô địch Thế giới ở Rio, cô bị bệnh dạ dày nghiêm trọng.
''Lần đó huấn luyện viên của tôi có cả một đội ngũ người
chăm sóc cho tôi - một bác sỹ, một chuyên gia về chế độ
ăn uống và một tâm lý gia...''
Nhờ thế mà cô đã được huy chương đồng ở Rio. Và đó là lý
do cô sẽ tới Bắc Kinh.
Cô tự hào đưa cho tôi xem tấm huy chương. Tôi nhìn
ngược, nhìn xuôi nhưng không thấy dòng chữ nào.
''Nếu anh giơ nó ra ngoài sáng anh sẽ thấy nó bằng đồng,
không phải vàng hay bạc,'' cô vừa nói vừa cười.
Rio đánh dấu thời điểm ở cuối đường hầm của cô.
''Phải mất ba năm tôi mới chấp nhận được tôi không còn
mẹ, rồi chấn thương... chỉ bây giờ tôi mới có thể nói về
những chuyện đó mà không khóc.'' Giọng cô chỉ hơi thay
đổi chút ít.
Chiều ngày 11 tháng tám tới cô sẽ thi đấu ở hạng 57 cân
tại Bắc Kinh.
Chúng tôi đi xuyên qua thành phố để tới buổi tập của cô.
Cô tới muộn vì có cuộc phỏng vấn.
Cô đến nơi và ngay lập tức khởi động.
''Đây là môn thể thao cá nhân nhưng tôi rất may mắn ở
trong cùng một đội tuyển trẻ và giỏi.
''Chúng tôi ủng hộ nhau và đây là điều rất quan trọng và
quyết định ở Olympics. Chúng tôi còn phấn khích về trận
đấu của đồng đội hơn là của chính chúng tôi.
''Tôi nghĩ đây là điều khá lạ lùng.''
|