|
|
Trải qua các thời
đại, kim cương được coi là vật huyền bí tượng trưng cho quyền uy và sự
giàu sang. Vào thế kỷ thứ 16, viên kim cương 109 carat có tên Koh-I-Noor
tìm được ở mỏ Kollur, miền nam Ấn Độ, được đánh giá là vật quý báu nhất
của toàn bán lục địa Ấn Độ. Nước Anh chiếm được Koh-I-Noor năm 1849 khi
hai xứ Lahore và Punjab trở thành thành viên của đế quốc Anh. Viên kim
cương này nay đang nằm ở tháp Luân Đôn, chính là viên ngọc nằm ngay giữa
vương miện làm riêng cho nữ hoàng Elizabeth vào năm 1937.
Sự phổ biến của kim
cương tăng lên ở thế kỷ 19, khi kỹ thuật đánh bóng và cắt đã đạt đến
trình độ khá cao. Các nhà kim hoàn bắt đầu những chiến dịch quảng cáo
rầm rộ.
Cái quý của kim cương không đơn thuần ở vẻ đẹp mà còn ở độ cứng, độ trơ,
khả năng khúc xạ, phản xạ ánh sáng.
Bởi thế, nếu ở thời cổ đại, người ta chỉ sử dụng nó làm đồ trang sức thì
hiện nay, kim cương còn có mặt trong các thiết bị kỹ thuật ngành cơ khí,
điện tử, vũ trụ...
Ở dạng thô, kim
cương không đẹp và ít chiết quang, nhưng sau khi được cắt, nó mang một
vẻ đẹp riêng không gì sánh nổi. Có vô số cách cắt được nghĩ ra từ xưa
đến nay như cắt “tròn”, “bánh mì” (hạt dưa), “vuông”, “trái tim”, “hoa
hồng”. Một viên kim cương được cắt tốt khi nhìn từ trên xuống phải có
màu trắng. Nếu được cắt không tốt, khi nhìn từ trên cao xuống sẽ thấy
màu đen ở chính giữa và đôi khi có một cái bóng ở đỉnh viên.
Quá trình cắt làm
tăng giá trị của nó do làm tăng độ trong và tôn lên màu sắc, dù khối
lượng giảm hơn 30%. Một cấu trúc tinh thể nguyên chất sẽ làm cho viên
kim cương trở thành không màu. Tuy nhiên, hầu hết những viên kim cương
đều không hoàn hảo. Màu sắc có thể tăng hay giảm giá trị của viên đá.
Những đốm nhỏ màu vàng sẽ làm giảm giá trị kim cương đi rất nhiều trong
khi màu hồng hay xanh dương (như viên kim cương Hope) sẽ làm nó trở nên
quý giá hơn.
Tạp chất thường gặp
nhất trong kim cương là nitơ. Một phần nhỏ nitơ trong tinh thể kim cương
sẽ làm cho nó có màu vàng, thậm chí màu nâu. Trong tiêu chuẩn GIA thì
viên kim cương không màu là “D” và vàng là “Z”. Đôi khi người ta còn sử
dụng các phương pháp quang học phức tạp để xác định màu. Những viên kim
cương có điểm màu thật thấp hay thật cao rất hiếm, và cũng rất đắt tiền.
Từ D đến G là những viên không màu, từ H đến J là gần như không màu, K-M
là hơi có màu, N-Y là vàng nhạt hay nâu. Tuy nhiên, viên kim cương có
màu vàng nhạt Z rất hiếm có và có giá trị rất cao.
Trái với màu vàng và
màu nâu, những màu khác khó tìm thấy hơn và có giá trị hơn. Chỉ cần viên
kim cương hơi hồng hay xanh lam thì giá trị đã rất cao rồi. Tùy theo
mạng tinh thể carbon bị thay thế bằng nguyên tố nào mà kim cương sẽ có
màu đó. Những màu thường gặp là vàng, hồng, xanh dương, xanh lá cây, đỏ,
nâu...
Mặc dù từ năm 1796, nhà hóa học Smithson Tennan đã khám phá ra cấu trúc
hoá học của kim cương
là những phân tử carbon 4, nối với nhau bằng những liên kết đối xứng
hình lập phương. Nhưng mãi cho đến thập niên 50 của thế kỷ 20, người ta
mới bắt đầu thử chế tạo kim cương nhân tạo. Ban đầu, các nhà khoa học
luyện than chì graphite ở 1.400 độ C, với áp suất cao hơn áp suất không
khí 55.000 lần. Kết quả, họ thu được những viên đá nhỏ không tinh khiết,
chỉ có thể dùng chế tạo lưỡi khoan nha khoa và làm lưỡi cưa sắt do độ
cứng không cao.
Nhiều nhà khoa học
đã bỏ cuộc bởi không lo nổi chi phí cho các thí nghiệm kiểu này. Thế
nhưng Linares vẫn theo đuổi và đã thành công. Robert Linares đã phát
minh ra kỹ thuật chế tạo kim cương vào năm 1958. Năm 1966, ông khám phá
trị số chính xác của hỗn hợp khí và nhiệt độ để có thể tạo những hột
xoàn lớn dưới dạng một tinh thể duy nhất.
Để có sự thẩm định
vô tư về phẩm chất thứ đá quý nhân tạo này, Robert Linares mang viên đá
0,38 carat, thành phẩm của mình, đến chỗ Virgil Ghita, chủ tiệm nữ trang
uy tín Ghita's ở phố Boston. Ông ta dùng cây nhíp nhỏ kẹp viên đá, nâng
lên trước mắt phải và nhìn qua chiếc kính lúp của thợ vàng. Từ từ, ông
ta xoay viên đá ngược phía ánh nắng nghiêng của buổi chiều rồi thốt lên:
"Tôi không thấy một khiếm khuyết nào cả. Ông lấy ở đâu ra viên đá tuyệt
vời này vậy?". Câu nói đó đủ để khẳng định sự thành công của Robert
Linares.
Robert Linares thực
hiện một quy trình hóa học "lắng đọng khí", thực chất là nén carbon dạng
khí trên các hạt giống kim cương để tạo thành những viên kim cương có
kích cỡ lớn hơn chục lần, và dùng kim loại molten làm chất xúc tác ở
điều kiện nhiệt độ và áp suất cực cao. Kim cương từ đó mọc lên bên trên
hạt giống dưới dạng carbon kết tinh. Sau này, công ty của gia đình
Linares (có tên Apollo Diamond, trụ sở tại Boston bang Machasusette) mỗi
tuần cho ra lò khoảng 20 carat kim cương trang sức và các tinh thể kim
cương sử dụng cho nghiên cứu chế tạo vi mạch.
Viên kim cương nhân
tạo lớn nhất là 15 carat, do Russell Henley, Giám đốc phòng thí nghiệm
địa vật lý thuộc Viện Carnegie làm ra. Gần đây, Henley tạo thứ kim cương
được cho là rắn nhất. Thoạt đầu, ông cấy "hạt giống" kim cương từ trong
phòng thí nghiệm, kế đó mang đặt vào lò có áp suất lẫn nhiệt độ cực kỳ
cao làm thay đổi cấu trúc nguyên tử của kim cương. Viên đá quý này trở
nên cứng đến mức làm vỡ máy đo độ cứng, dù rằng bộ phận của máy cũng
được làm từ kim cương.
Do nhu cầu về kim
cương trong các các lĩnh vực y khoa, công nghệ thông tin, vũ trụ, máy
bay, quân sự... ngày càng lớn nên rất nhiều công ty đang cạnh tranh ráo
riết trong sản xuất kim cương nhân tạo. Công ty Gemesis (tại Sarasota,
bang Florida) đã phát minh cách chế tạo kim cương màu xanh dương, loại
cực hiếm trên thị trường.
|