|
|
Nếu
biết coi đồng hồ, chúng ta biết ngay bây giờ là mấy giờ trong ngày. Thế
nhưng không ai thực sự biết thời gian là gì. Chúng ta không thấy và
không sờ được thời gian, mà chỉ biết về khái niệm thời gian qua cách ta
đánh dấu thời gian đi qua.
Vì thế, mặc dù con người ngày nay có thể đo đếm những thời khắc li ti
nhất, thời gian vẫn là một trong những điều bí ẩn lớn nhất trong vũ trụ.

Một
cách để nghĩ tới thời gian là tưởng tượng ra một thế giới không có thời
gian. Trong thế giới ấy sẽ không có chuyển động bởi vì không thể tách
rời thời gian khỏi chuyển động.
Một thế giới không có thời gian chỉ hiện hữu trong khoảnh khắc không có
thay đổi gì, bởi vì thời gian và thay đổi liên kết với nhau. Chúng ta
biết thời gian đã trôi qua khi một điều gì đó thay đổi.
Trong thế giới chúng ta đang sống, một thế giới có thời gian, thì những
thay đổi diễn ra không ngừng. Có những thay đổi lâu lâu xảy ra một lần,
như hiện tượng nguyệt thực. Một số hiện tượng khác xảy ra liên tục, như
mặt trời mọc và lặn. Từ khi sinh ra, loài người vẫn quan sát những hiện
tượng thiên nhiên liên tục như thế. Khi con người bắt đầu đếm các hiện
tượng ấy thì cùng lúc cũng khởi sự đo được thời gian.
Trong thời hoang sơ của nhân loại, những thay đổi duy nhất lặp đi lặp
lại đều đặn là những chuyển động của các thiên thể trên bầu trời. Và
trong những chuyển động liên tục ấy, điều dễ nhận ra nhất là sự khác
biệt giữa Ngày và Đêm.
Mặt
trời mọc ở phương đông, tạo nên ánh sáng. Mặt trời di chuyển trên bầu
trời và lặn ở phương tây, tạo ra bóng tối. Sự xuất hiện rồi biến mất của
mặt trời là một hiện tượng đều đặn và bất tận. Những thời kỳ ánh sáng và
bóng tối nối tiếp nhau do mặt trời tạo ra là những điều đầu tiên được
chấp nhận như những khoảng thời gian. Con người đặt tên cho mỗi thời kỳ
ánh sáng rồi bóng tối ấy là một ngày.
Con người còn ghi nhận rằng mặt trời mọc cao hơn trên bầu trời vào những
mùa hè so với những mùa đông. Họ đếm những ngày đi qua từ lúc mặt trời ở
đỉnh cao nhất của nó cho tới khi nó trở lại vị trí cũ, và đếm được 365
ngày. Giờ đây chúng ta biết được đó là thời gian trái đất xoay quanh mặt
trời nguyên một vòng. Chúng ta gọi khoảng thời gian này là một năm.
Con người buổi sơ khai cũng lưu ý tới những thay đổi của mặt trăng. Quan
sát mặt trăng đổi vị trí trên bầu trời đêm, có lẽ họ đã tự hỏi: Tại sao
mặt trăng lại đổi khác mỗi đêm? Tại sao mặt trăng lại biến mất? Và nó đi
đâu?
Ngay cả trước khi trả lời được những thắc mắc ấy, loài người đã phát
hiện ra cách sử dụng những sự thay đổi của mặt trăng để đếm thời gian.
Mặt trăng đầy khi trăng tròn và tỏa sáng. Những con người nguyên thủy
đếm số lần mặt trời xuất hiện giữa hai đêm trăng đầy, và phát hiện ra
rằng con số này luôn cố định: 29. 29 lần mặt trời xuất hiện thì sẽ có
một lần mặt trăng đầy. Ngày nay, chúng ta gọi khoảng thời gian này là
một tháng.
Con
người thời Thượng cổ thường đi săn bắn và thu nhặt các thực vật hoang dã
trong rừng. Họ di chuyển theo từng nhóm hoặc từng bộ lạc từ nơi này đến
nơi khác để kiếm lương thực. Thế rồi loài người khám phá ra cách reo hạt
giống để trồng cây. Họ học cách sử dụng các động vật để giúp họ trong
công việc hàng ngày, hoặc dùng động vật để làm lương thực.
Đó là lúc loài người khám phá ra rằng họ không cần phải di chuyển hết
nơi này đến nơi khác để có thể sống còn.
Trong tư cách thợ săn, con người không cần có phương cách để đo thời
gian. Nhưng trong tư cách nông dân, họ cần reo hạt đúng lúc để có thể
gặt hái trước khi mùa đông đến. Họ cần tìm hiểu khi nào thì đến điểm
giao mùa, và vì thế, con người cần phát triển lịch.
Không ai biết cuốn lịch đầu tiên của loài người được đưa ra vào lúc nào.
Nhưng theo các chuyên gia, lịch ấy có phần chắc là dựa trên những biến
đổi của mặt trăng.
Khi loài người bắt đầu xoay sang nghề nông, một số người khôn ngoan
trong bộ lạc trở thành những nhân vật quan trọng. Họ quan sát, nghiên
cứu bầu trời, rồi thu thập đủ thông tin để biết được khi nào đến lúc đổi
mùa. Dựa vào đó, họ loan báo lúc nào là lúc nên reo giống trồng cây.
Sự phân chia thời giờ trong ngày mà chúng ta còn dùng hiện nay đã được
phát triển dưới triều đại cổ Babylon cách đây 4000 năm về trước. Các nhà
thiên văn của triều đại này tin rằng cứ mỗi 365 ngày thì mặt trời di
chuyển quanh Trái đất hết một vòng. Họ chia cuộc hành trình thành 12
phần bằng nhau, gọi là tháng. Mỗi tháng gồm 30 ngày. Thế rồi họ chia mỗi
ngày thành 24 phần bằng nhau, gọi là giờ. Mỗi giờ được chia thành 60
phần bằng nhau, gọi là phút, rồi mỗi phút chia ra thành 60 giây.
Trải qua nhiều thời đại, loài người đã sử dụng nhiều dụng cụ để đo thời
gian. Đồng hồ mặt trời là một trong những dụng cụ đầu tiên và đơn giản
nhất.
Đồng
hồ mặt trời đo sự chuyển động của mặt trời trên bầu trời mỗi ngày. Một
cái que được gắn lên mặt phẳng của đồng hồ. Chiếc que che ánh nắng mặt
trời, tạo ra một bóng dâm. Khi mặt trời di chuyển, bóng cũng chuyển theo
trên mặt đồng hồ. Những con số được khắc trên mặt đồng hồ cho thấy những
giờ, đôi khi những phút trôi qua.
Đồng hồ mặt trời chỉ hoạt động khi nào có ánh sáng mặt trời. Và vì thế,
con người phải tìm ra những phương cách mới để đo thời gian.
Một thiết bị khác được sử dụng là đồng hồ cát. Đồng hồ cát là một ống
thủy tinh rộng ở hai đầu nhưng tóp lại ở giữa tương tự như một cái eo
nhỏ. Người ta đo thời giờ bằng cách lật ngược ống thủy tinh để cát đổ
xuống qua khe như một dòng suối mỏng. Khi cát đã đổ hết xuống thì có
nghĩa là một giờ đã trôi qua. Bình lại được lật ngược để đánh dấu thêm
một giờ đồng hồ nữa.
Đến thế kỷ 18, đồng hồ lớn và đồng hồ đeo tay chạy bằng động cơ đã xuất
hiện. Ngày nay, nhiều đồng hồ treo và đồng hồ đeo tay đều chạy bằng pin
hay điện.
Và như thế, con người đã có được những thiết bị để đo thời gian đi qua.
Nhưng bây giờ là mấy giờ? Đồng hồ ở nhiều nơi khác nhau trên trái đất
không cùng lúc chỉ đúng giờ như nhau. Đó là bởi vì thời gian trên trái
đất được dựa trên vị trí của mặt trời trên bầu trời.
Giữa trưa, tức là 12 giờ trưa là lúc mặt trời lên tới đỉnh cao nhất trên
bầu trời. Nhưng tại nơi này là 12 giờ trưa, thì ở nơi khác có thể là 10
giờ tối.
Trong bối cảnh thông tin liên lạc và các cuộc du hành gia tăng, rõ rệt
có nhu cầu trở phải thiết lập một thời gian chung cho mọi nơi trên thế
giới.
Năm 1884, một hội nghị quốc tế phân chia thế giới thành 24 múi giờ. Mỗi
múi đại diện cho một giờ. Greenwich được quy ước nằm trên kinh tuyến số
0, và đài quan sát thiên văn ở Greenwich bên Anh Quốc, được chọn làm
khởi điểm các múi giờ, với 12 múi giờ nằm ở hướng Tây, và 12 múi giờ ở
hướng Đông.
Giờ trung bình tại Greenwich, viết tắt từ tiếng Anh là GMT, Greenwich
Mean Time, dựa trên vị trí của mặt trời quan sát tại Đài Thiên Văn
Greenwich gần London, được coi là giờ quốc tế.
Do mặt trời không thực sự tròn, những chuyển động của Mặt Trời cũng
không đều, đưa đến chênh lệch giờ Mặt trời, cộng thêm việc trái đất quay
chung quanh mình cũng không đều, nên con người xoay qua sử dụng các đồng
hồ nguyên tử. Giờ GMT được đổi thành Giờ Phối hợp Quốc tế, UTC, được giữ
bởi nhiều đồng hồ nguyên tử quanh thế giới.
Hầu hết chúng ta đều dễ dàng chấp nhận rằng thời gian đi tới thay vì đi
trở lùi. Chúng ta được chứng kiến trẻ ra đời, lớn lên rồi già đi. Chúng
ta nhớ quá khứ chứ không biết tương lai.
Mặc dù vậy, một số nhà khoa học vẫn không chấp nhận rằng thời gian phải
luôn luôn đi tới trước. Và cuộc tranh luận trong giới khoa học vẫn tiếp
tục về bản chất của thời gian, và vì thế, thời gian vẫn còn là một sự
huyền bí đang chờ được khám phá.
|