|
Phải chăng
cái khẩu vị ăn uống của một người, theo thời gian cũng sanh tánh
phụ rẫy trước món vặt kiểu nhà nghèo? Tôi cắn thêm một miếng
chuối nướng, ngậm lại trong miệng, và quả quyết rằng chuối nướng
vẫn cứ ngọt như xưa. Thứ vị ngọt không phải của chuối đă chín mà
là vị ngọt của chuối đang chín.
Cái khoảng
cách từ đang chín, tới đă chín của mọi loại trái cây, vừa là một
khoảng cách được chỉ định bởi thời gian, vừa một tiến tŕnh khẳng
định từ chua chát đến ngọt ngào. Người quê tôi gọi : trái đó hườm
rồi.
Một tiếng
hườm đơn giản nhưng chứa đựng biết bao cảm nhận tinh tế về sự
chuyển ḿnh của mùi, vị, màu cây trái.
Khi từng trái
chuối trong một nảy chuối hườm hái xuống và được đem nướng trên
lửa than, đó không chỉ là một cách nướng ăn b́nh thường, đó không
phải là cách nhờ ngọn lửa thúc đẩy nhanh sự chính của trái chuối
như mượn khí đá hay hơi nóng vú (rấm) trái cây.
Một trái
chuối hườm nướng trên lửa, lửa và chỉ lửa mới có thể làm chuối
“trưởng thành” mà vẫn giữ nguyên mùi vị của một trái chuối “tuổi
thơ”. Ăn một trái chuối nướng là thưởng thức vị chát nguyên sơ,
vị ngọt non trinh, cái mùi thơm mới chớm của mùa xuân cây ngon
quả ngọt.
Chuối nướng
Rạch Gia
Chúng tôi mua
bốn trái chuối nướng với giá 2000 đồng. Chuối nướng ở Rạch giá
không ăn với nước dừa, không rắc đậu phộng, chỉ ăn khan và chép
miệng để ngậm nghe vị ngọt của lửa và của chuối vậy thôi.
Miền Nam, vào
những tháng mưa dầm, đường đất nhăo nhoẹt khó đi. Những ngày như
vậy, không ǵ bằng ra sau hè, lựa một quày chuối hườm, chặt một
nải đem vào bếp, nhóm lửa than lên nướng mà ăn.
Cầm một trái
chuối vừa nướng cháy xém, xoa xoa trong ḷng bàn tay chờ nguội
bớt, chu miệng thổi phù phù cho bay bụi tro, rồi cắn một miếng.
Lúc đó trong ḷng bao nhiêu ẩm mốc v́ mưa phùn gió bấc, bao nhiêu
nỗi bực bội v́ cuồng chân quẩn cẳng không được rong chơi sẽ tạm
thời tan biến.
Ai đâu ngờ
món chuối nướng đơn sơ như vậy mà giải quyết được ngần đó những
bức xúc tâm lư của người nhà quê.
Ấy là chưa kể
những ngày giáp hạt thiếu gạo, thiếu muối, cơm chiều không no,
chỉ nhờ nướng mấy nải chuối lên mà có thể vượt qua những đêm mưa
đói xót ruột.
Quà tặng
của đất và lửa
Không biết từ
bao giờ, người quê tôi bưng cái bếp ḷ ra ngơ nướng chuối lên để
bán kiếm vài đồng bạc lẻ. Vào những năm sáu mươi, chị Ba, chị Tư
của tôi cũng học chuyện mua bán bằng việc nướng chuối bán ở đầu
một con hẻm.
Lúc ấy, tôi
phụ chị tôi thổi ḷ, quạt lửa rồi tán tỉnh mấy đứa con gái trong
xóm. Mấy ngày đầu bán đắt, kiếm được vài đồng hai chị tôi vui lắm,
sau không c̣n mấy người mua.
Ngày buồn, ra
ngơ thấy có một chỗ bán quà vui vui, vậy là người ta mua ủng hộ.
Nhà nào cũng có chuối, cũng có bếp ḷ, người ta đâu có mua hoài
làm ǵ,
Đă hơn bốn
mươi năm, kể từ ngày quầy chuối nướng của hai chị sập tiệm. Tôi
không thể tưởng tượng được là ngày nay vẫn c̣n đó những người chị,
người mẹ, bày cái ḷ nướng chuối ra phố để bán kiếm sống.
Chị bán chuối
nướng mà tôi đối diện ở thị xă Rạch Giá, vẫn với cái áo lá lành
lặn, vẫn với vẻ hồn hậu trong cách nói, cách cười, chỉ có bếp ḷ
chị sắp nguội lạnh, trên vỉ ḷ c̣n một mớ chuối nướng chờ khách
mua.
Bạn có muốn
mua chuối nướng của chị ấy không? Mọi món ăn dân dă đều có một
hoàn cảnh xuất thân. Nhưng không ai mua một món ăn ngon v́ hoàn
cảnh.
Hẳn nhiên
chuối nướng là một món ngon nên hiện hữu lâu bền trong khẩu vị
người b́nh dân Việt Nam. Và với tôi, hơn mọi cách ngon thông
thường, chuối nước là thứ quà tặng của đất và lửa .
(Theo BBC)
|