|
Bánh bèo, một
món ăn đặc sản của Huế không biết có từ bao giờ. Nhưng nó đã là
món ăn không thể thiếu trong cuộc sống thường ngày của người dân
Huế. Nói cách khác, trong các bữa tiệc từ dân dã đến cung đình,
từ ngày thường, lễ hội đến ngày Tết... Trên mâm cỗ, loại bánh này
đều được đươm đặt ở một vị trí trân trọng. Bởi vậy, dẫu có "sơn
hào hải vị" người thưởng thức vẫn không quên miếng ăn có vị ngọt
bùi của bánh, vị cay nồng, ngọt ngọt từ chén nước chấm.

Hành trình
của bánh bèo thường ngày như đã thành lệ của các gánh hàng rong.
Khoảng tầm từ 3-5 giờ chiều, ta vẫn thường bắt gặp ở đâu đó trên
các ngõ ngách đường phố, những phụ nữ tươm tất trong bộ áo dài
thong thả bách bộ với đôi quang gánh nhẹ hoặc chiếc thúng nhỏ
ngang hông.
Đó là các mẹ,
các chị đang đem bán bánh bèo, bánh lọc vào tận từng nhà dùng bữa
lỡ. Người Huế rất thích (và đã thành thói quen) dùng loại bánh
đầy hương vị quê hương này vào các bữa ăn phụ. Tính theo thời giá
hiện nay, chỉ cần 1.000 đồng là đã có một dĩa bánh lót dạ với mùi
vị thơm ngon, khoái khẩu trong giờ giải lao.
Bánh bèo làm
đơn giản: gạo xay thành bột nhỏ, đem ngâm nước vài phút để có dẻo
lỏng vừa phải. Sau đó trộn chút mỡ rồi đổ vào các chén nhỏ xinh
xinh (loại chén người xưa hay dùng, gọi là chén bông cỏ làm bằng
đất nung). Khi đổ bột phải để sao cho khéo để bánh thật mỏng và
hình dáng giống như một cánh bèo rồi xếp vào mê (20 chén/mê) đem
hấp hơi (hấp cách thuỷ) chín vừa tới là được.
Đến lúc bánh
chín cho thêm gia vị như: tôm giã thật nhỏ, một ít dầu thực vật (dầu
béo) tưới lên chén bánh trước khi ăn. Thưởng thức bánh bèo đúng
cách là phải ăn bánh trong từng chén nhỏ chứ không đựng bánh
trong bát hoặc đĩa như một số nhà hàng khách sạn vẫn dùng.
Bánh bèo ngon
là nhờ ở nhân tôm chấy và nhất là nước chấm đặc biệt. Nước mắm
hoà với mỡ, đường, tỏi, ớt và nấu từ tôm tươi nên vừa có vị ngọt
và béo. Cái khéo ở đây là người pha nước chấm, sao cho thật vừa,
không mặn không nhạt và hơi ngọt ngọt một chút. Khi ăn bánh bèo
không sử dụng đũa mà bằng que tre vót mỏng như một mái chèo nhỏ.
Thật là tuyệt khi dùng que lách vào từng miếng bánh chấm vào nước
mắm cay. Cái vị ngọt của tôm và ngọt bùi của bánh quyện với vị ớt,
tỏi cay nồng đến tê đầu lưỡi lam2 cho ta ấn tượng khó quên về một
món ăn của xứ sở kinh thành.
Có lẽ từ xưa,
các bữa ăn trong Hoàng cung của các vị vua chúa, bánh bèo là món
không thể thiếu. Vì thế "thói quen" đó ngày nay ta bắt gặp lại
trong các bữa tiệc "cơm cung đình" được tổ chức tại Huế. Sẽ thú
vị biết bao khi người Huế "đãi" bạn về thăm một bữa bánh bèo được
ngồi giữa khu vườn thoáng mát, rợp bóng cây xanh, được nghe vài
câu hò Huế trong trẻo mượt mà... Khoảng không gian yên tĩnh nên
thơ ấy quyện với vị ớt cay nồng đến xé lưỡi từ chén nước chấm, vị
ngọt bùi từ miếng bánh bèo... Chắc hẳn sẽ nhớ mãi không quên.
|