|
|
Sông Hồng
mang đặc tính của từng mùa: khi trong, khi đục. Có người bảo
sông Hồng mùa nào cũng đục. Nếu nói như ai đó thì quả là người
ấy chưa biết sông Hồng, mới biết qua cái tên của nó.

Bến thuyền
sông Hồng
Sông Hồng
cuối mùa đông và giêng hai về mùa xuân nước cũng trong. Nhưng
chất lượng nước trong sông Hồng Hà Nội không giống bất cứ nước
trong của một dòng sông nào. Khi đỏ chói như pha son về mùa lũ,
khi phớt hồng như hoa đào về mùa thu, khi mang màu vàng như
hoàng hôn, như màu gạch của lũ sông Đà, sông Lô, sông Chảy trộn
vào. Về mùa xuân, nước trong pha chút hồng nhẹ như má người con
gái phớt nhẹ qua một chút phấn hồng. Ta phải lấy đôi bàn tay
chụm vào nhau vục lấy vốc nước mới thấy cái màu đặc biệt không
có ở bất kỳ một dòng sông nào. Sông mang tính dữ dội, hung hãn
của mùa lũ, dáng lơ thơ, dìu dặt của mùa khô. Suốt cả một chiều
dài của thành phố Hà Nội in bóng xuống dòng sông như một bức
tranh hoành tráng vĩ đại.

Dòng nước êm đềm
Cuộc sống
đời thường xô bồ, nhốn nháo, ít ai có một đôi lần ngắm dòng
sông, ngắm cảnh sông mà cảm ơn ông cha ta đã có một tầm nhìn
muôn đời, chọn vùng đất mở ra một kinh thành. Nếu biết Hà Nội
chỉ để biết cái đẹp trong nội thành, chưa một lần chiêm ngưỡng
toàn cảnh sông Nhị với kinh thành, để thấy được tấm lòng và con
mắt tinh đời của tổ tiên, phải chǎng cũng là có lỗi với người
xưa lắm.
Lu-đê-mít,
nhà thơ Hy Lạp, cách đây mấy thập kỷ, khi ông đến thǎm Việt Nam,
lúc trở về nước đã gửi lại tấm lòng mình: "... Tôi quên sao được
sông Hồng. Thêu sóng đỏ trên áo dài Hà Nội...". Phải chǎng thi
nhân kim cổ đông, tây đã gặp nhau trong cảm xúc trước cảnh đẹp
của Hà Nội và đặc biệt với sông Hồng Hà Nội. |
|