|
Cho dù đă có
được nhiều cơ duyên với bao lễ hội, bao cuộc biểu diễn thời trang
trong một không gian đầy sắc màu huyền ảo và âm thanh hiện đại
những chiếc áo dài biến tấu phất phơ, làm loá mắt dưới ánh đèn
màu, nhưng tôi vẫn thấy một tà áo rất đỗi thân thương như là khép
nép ở một góc làng quê nào đó trên mảnh đất quê hương - một dấu
lặng khiêm nhường giữa giàn đại hoà tấu ồn ă của cuộc sống hiện
đại.

Chiếc áo bà ba
trên ḍng sông thăm thẳm...
Phải chăng
chiếc áo bà bà khiêm nhường đến thế lại có thể nào trở nên thua
chị kém em trong cơn lốc của luồng gió thời trang bốn phương thổi
về.
Giữa quê
hương miền Nam đi đi về về hai mùa mưa nắng, không biết tự bao
giờ chiếc áo bà ba hiện hữu, đồng hành với người phụ nữ Nam Bộ
như một thứ y phục đặc trưng cho một chất thuần hậu, dịu dàng của
họ. Dường như khi nh́n những đường nét mộc mạc của chiếc áo bà ba,
ta cảm nhận đó là một thứ ngôn ngữ im lặng kư thác một phẩm hạnh,
một giá trị vĩnh cửu của người phụ nữ Việt Nam nói chung và phụ
nữ Nam bộ nói riêng.
Tôi - một
người sinh ra và lớn lên trong một thời khắc mà thời trang mặc
nhiên đồng nghĩa với văn hóa, đơn giản hơn nữa là năng lực thẩm
mỹ của nhiều giai tầng trong xă hội. Tôi đă từng được thưởng lăm
các phục trang của nhiều hăng thời trang lừng danh thế giới như
Piere Cardin, CK, Versage..., nhưng điều làm tôi thấy lạ là giữa
bao nhiêu sắc màu biến ảo của phục trang thời thượng th́ chiếc áo
bà ba vẫn dung dị trong màu đen chàm cố hữu mà hàng ngàn năm nay
vẫn thế. Nó gợi nhớ màu đen sẫm của đất, giàu lượng để nuôi dưỡng,
tiếp năng lượng cho bao mầm xanh trên mảnh đất yêu dất này.
Quên sao đựợc
h́nh ảnh chiếc khăn rằn, áo bà ba như một biểu trưng của "miền
Nam thành đồng" trong những ngày chống Mỹ cứu nước. Chiếc áo bà
ba theo chị em từ vùng căn cứ đến cả trong nhà tù của kẻ thù; có
ai biết được chiếc áo bà ba mỏng manh là vậy lại có mặt trong
những giờ phút khắc nghiệt nhất làm nhụt chí kẻ thù, tăng thêm
chí khí của đội quân tóc dài của những má, những chị, những em
trong những ngày đồng.
Ḥa b́nh về
lại, giữa tứ bề của một sinh quyển hiền ḥa vốn có, chiếc áo bà
ba lại đi về giữa những tiết nhịp của thường nhật. Áo thấp thoáng
trên những nhịp cầu tre lắt lẻo, mềm mại trên những chuyến đ̣
ngang trên xuồng ba lá và bay bổng, lăng mạn quyện ḥa trong
những điệu lư con sáo, lư cây bông... ngọt ngào đến nao ḷng
những người đi xa, và cũng dệt nên những sợi tơ ḷng để kết nối
đôi ḷng trai gái, nối quá khứ với hiện tại...
Khăn rằn -
nón lá - áo bà ba đă trở nên một liên kết "tam vị nhất thể" tạo
dựng một biểu trưng hoàn mỹ nhất cho vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết
của người phụ nữ Việt Nam. Có những chiếc áo ta mặc chỉ có một
lần rồi xếp vào ngăn tủ, ít khi lấy ra mặc lại. Chiếc áo bà ba
th́ khác hẳn; chiếc áo như một sự "phong vận" vào mỗi một phận
người, chiếc áo đó ủ chín niềm tin, vỗ về bao đoái vọng và chắp
cánh cho bao giấc mơ có thực giữa ṿng tay bao dung của cuộc đời.
Có biết bao
tà áo dài dười bàn tay tài hoa của người nghệ sĩ đă biến tấu để
không lỡ nhịp với tiết điệu của cuộc sống hiện đại, có rất nhiều
tà áo bay đi rất nhiều "hương đồng gió nội". Xin hăy nâng niu giữ
măi sắc màu dung dị, kín đáo thuở ban đầu ấy của chiếc áo bà ba,
bởi ta vẫn biết ở giữa cánh đồng thời gian rộng lớn, mẹ và em vẫn
mặc chiếc áo ấy; ẩn hiện sau lũy tre làng, trĩu cong bờ vai giữa
bao lo toan của ḍng đời để làm nên hạt lúa củ khoai cho ta lớn
khôn mang khí phách Phù Đổng vươn ḿnh tới bao chân trời mới của
tương lai...
|