|
|
Tuổi thơ ai hẳn cũng đă một lần rong chơi trên đồng cỏ, hồ
hởi neo những cánh diều no gió chở ước mơ lang thang. Qua bao
cánh đồng, bao luỹ tre làng thân thuộc, tṛ chơi hồn nhiên ấy đă
thành nét văn hoá đẹp nhất trong kư ức hồn nhiên.

Không hồn nhiên sao được, khi giữa một chiều vàng thu rực rỡ,
trên con đường đê chạy dài hay lối ṃn nhỏ đan dọc ngang những ô
ruộng bàn cờ, chợt lấp lánh xuất hiện trên bầu trời một cánh diều
mảnh dẻ.
Con diều nhỏ bay chấp chới, bỏ mặc cặp sách, vở bút trên vệ
cỏ, người thả diều vừa rời trường làng. Lại cũng có đôi mắt trẻ
tṛn xoe dơi theo, la chí choé nếu cánh diều lạng đi không cất
nổi ḿnh trước gió. Đó là đám bạn lau nhau cùng đi chăn ḅ, chăn
trâu. Trẻ con thuở ấy cũng chẳng khác là bao với đám trẻ bây giờ,
vẫn hồn nhiên tinh nghịch, không kịp ca véo von dặn trâu như lời
bà dạy trong truyện kể, vội vă đóng cọc, neo trâu vào một đám cỏ
xanh. Con trâu ăn cỏ ṿng quanh chiếc cọc. C̣n cánh diều cứ vi
vút măi giữa trời. Diều liệng tṛn, bay bổng, diều sà xuống thấp...
hút hồn bao đôi mắt trẻ. Cánh diều th́ mỏng manh lắm. Một vài
thanh tre chuốt vụng, hai mặt giấy bồi cũng cuộn chỉ mẹ để dành
may áo sang đông... đă có một cánh diều chở đầy t́nh yêu và sự
sống.

Giữa không gian bao la, nếu bất chợt gặp một cánh diều bay trên
trời cao, cánh diều công phu, nhiều màu, mô phỏng nhiều h́nh chim,
bướm... hẳn sẽ càng bồi hồi như gặp lại người thân. Nhưng ngày
nay, diều chim Lạc-Việt, diều trống đồng Đông Sơn, diều Tấm Cám,
diều Thạch Sanh... dù đă bay trên bầu trời bè bạn năm châu, các
nghệ nhân cũng không thể làm sống lại niềm háo hức hồn nhiên vừa
thổi sáo, vừa cuốn diều của tuổi thơ trong trẻo. Cũng may, trên
vệ cỏ bờ đê nào đó, trong lớp sương chiều mờ ảo, bọn trẻ vẫn c̣n
biết quay những ống bơ lửa để ủ ấm ước mơ, để vụng về chắp cánh
những thân diều...
|
|