|
|
Tín ngưỡng là
sự tin tưởng, ngưỡng mộ và sùng bái những thần thánh, vật thiêng
liêng hoặc linh hồn người chết do con người tưởng tượng ra hoặc
do con người suy tôn, gán cho những phẩm chất siêu phàm. Tín
ngưỡng là một thành tố của văn hoá cộng đồng, thuộc phạm vi đời
sống cá nhân, được hình thành tự phát, nhưng có vai trò rất quan
trọng trong đời sống con người.

Tín ngưỡng
của người Việt thể hiện ở các mặt: tín ngưỡng phồn thực, tín
ngưỡng sùng bái tự nhiên và tín ngưỡng sùng bái con người. Ra đời
trên nền tảng xã hội nông nghiệp cổ truyền, tố chất nông dân mạnh
về tư tuy tổng hợp, thiếu tư duy phân tích nên tín ngưỡng của
người Việt là tín ngưỡng dân dã đang ở giai đoạn hình thành những
mầm mống của tôn giáo sơ khai; nghĩa là tín ngưỡng Việt Nam chưa
chuyển được thành tôn giáo. Tục thờ là thói quen thể hiện lòng
tôn kính thần thánh, vật thiêng hoặc linh hồn người chết bằng
hình thức lễ nghi, cúng bái. Trong đời sống, người dân đất Việt
luôn gắn liền với các tục thờ như: Tục thờ cúng tổ tiên; Tục thờ
nữ thần; Tục thờ thần….
Như vậy, chỉ
những tín ngưỡng nào đã trở thành thói quen lâu đời và được một
cộng đồng người thừa nhận và thực hành mới trở thành tục thờ.
Thành hoàng là vị thần cai quản, che chở, định đoạt phúc, hoạ cho
một cộng đồng người sống trong một đơn vị hành chính. Sự thờ
phụng Thành hoàng tượng trưng cho làng xã và sự trường tồn của
thôn ấp. Thành hoàng là biểu hiện của lịch sử, phong tục, đạo đức,
pháp luật cùng hy vọng của cả làng, đồng thời là một thứ quyền uy
siêu việt, một mối liên lạc vô hình, khiến cho làng xóm trở thành
một cộng đồng có tổ chức chặt chẽ.
Dân làng
đối với Thành hoàng cũng kính cẩn như con cháu đối với tổ tiên
vậy.
|
|