|
|
Nói tới Tây
Bắc, người ta hay dùng đến hai chữ "khám phá". Những câu chuyện
kỳ thú về cách ăn nếp ở của những con người trên những vùng cao
nguyên cực Bắc Việt Nam, nơi cư ngụ của rất nhiều dân tộc anh em,
như vẫn c̣n chờ các vị khách miền xuôi khám phá.
Ăn phức tạp
Người dân tộc
Thái chừng như mê món nướng: cá nướng, gà nướng, thịt heo xiên
nướng, thịt băm nướng. Tiếp đến là món luộc, như cải luộc, trâu
luộc nậm pịa (chất trong phèo trâu)… Tưởng chừng họ ăn uống đơn
giản, nhưng không, chỉ với món canh da trâu gác bếp "đơn giản",
họ đă cho vào đấy hơn 30 loại gia vị! Món thắng cố người Tày nghe
qua tưởng rất "ghê" hóa ra cũng nồng đượm thịt ngựa, ḷng ngựa
cùng khoảng tám món gia vị.

Món ăn người
Mông (H'Mông) mang đậm chất du canh du cư. Món cơm mèn mén bằng
bắp ngô là món mà một người Mông có thể mang đi để dành ăn hàng
tháng mà không hư thiu. Cá chua, thịt chua, thịt hun khói của họ
cũng vậy. Nhưng không phải v́ là món "tích cốc pḥng cơ" mà chúng
thành ra dở, như món thịt chua ăn với cơm th́ ăn đến "không biết
no là ǵ". Rượu ngô cán ngèo của họ sau khi đuợc ủ, được cho hạ
thổ ba tháng cho nên "tương truyền" là khi say người uống chỉ cần
"hạ thổ" nằm đường là hết say ngay. Không hiểu là "tập tục" tây
xâm nhập những vùng miền này từ bao giờ, mà hễ cứ mỗi khi mời
nhau uống chén rượu người ta lại bắt tay nhau. Lại nữa, nam nữ "có
ư" với nhau trong bàn tiệc, mời nhau uống "khát vọng" bằng cách
bắt chéo tay…
Mặc cầu kỳ
Phải nói là
hơi "choáng" khi nghe một bộ trang phục dân tộc mà có giá đến 15
- 20 triệu đồng! Đa phần trang phục của các dân tộc ở Tây Bắc đều
đẹp, cầu kỳ, nhưng "nhất hạng" phải kể đến người Lô Lô. Một bộ
trang phục "cao cấp" bằng những loại vải cổ của họ có giá như đă
nêu. Những bộ ở mức b́nh thường, phổ biến, giá cũng đă khoảng dăm
ba triệu.

Cô gái người
Lô Lô tên Ḷ Thị Keng, con của một thầy mo trưởng một bản thuộc
Mèo Vạc, Hà Giang, giọng tự hào: "Trang phục người Lô Lô là đẹp
nhất, cầu kỳ nhất". Chỉ riêng dải thắt lưng thôi người ta cũng
phải mất đến ba tháng để làm, c̣n hoàn thành trọn bộ quần áo th́
mất sơ sơ chỉ 3 - 5 năm. Công phu là ở chỗ chọn lựa và ghép những
mảnh vải màu với nhau sao cho chúng có thể phối màu hài ḥa cho
cả bộ. Và đó cũng là những sáng tạo riêng của mỗi người, khiến
cho những bộ trang phục không có bộ nào giống bộ nào.
Những ngày lễ
tết hẳn thôn bản Lô Lô rực rỡ sắc màu trang phục truyền thống.
Chỉ có một điều đáng ngại là đến thế hệ như thế hệ cô gái, hầu
như chẳng có mấy người c̣n chịu khó học nghề thế hệ trước để tự
làm lấy cho ḿnh bộ trang phục đẹp đẽ này.
Yêu "khổ ải"
Trai gái
người Mông thường t́m bạn đời ở các chợ phiên. Khi chàng trai cô
gái "ḷng trong như đă, mặt ngoài c̣n e", th́ chàng liền tiến đến
gần nàng, dùng tay vỗ lên… mông nàng và nói: "Tâu sư". Nếu nàng
không có dấu hiệu phản ứng, chàng liền dắt tay nàng về nhà ḿnh
và "nhốt" kín vào trong buồng. Trong tập tục "bắt vợ" nổi tiếng
của dân tộc này, dường như chẳng có dấu hiệu "bạo lực" như nhiều
người vẫn nghĩ. Chàng trai không hề bén mảng đến căn buồng nơi "nhốt"
nàng, mà chỉ là mẹ hoặc em gái của chàng. Vài ngày sau, khi bên
đàng gái phát hiện ra sự việc, kéo nhau đến nhà trai "cự căi"
chiếu lệ để rồi quay về nhận quà cưới của bên đàng trai.
Phần "khổ ải"
trong yêu đương cưới gả của người Thái lại thuộc về chàng trai.
Người Thái có tục "chọc sàn", chàng trai một khi đă phải ḷng một
cô gái đêm đêm phải đến nhà sàn của nàng dùng cây chọc vào phần
nhà sàn nơi nàng ngủ theo những ám hiệu mà nàng đă cho biết (khéo
chứ nhằm vào chỗ… bố vợ tương lai th́ đến khổ). Khi đă ưng, nàng
chui ra ngoài cùng chàng thâu đêm tâm sự. Một lễ cưới linh đ́nh
kéo dài tận ba ngày khoản đăi mọi người của ḍng họ đàng gái. Sau
đó lại là ba năm ở rể nhọc nhằn trước khi "đôi trẻ" muốn ra riêng.
Nhiều chàng trai c̣n bị buộc làm "rể hờ" vất vả làm lụng không
công cho nhà người yêu vài ba năm để được "thử thách" mọi mặt về
đạo đức…
|
|