|
|
Điệu múa rồng
- rắn trên gắn với trò múa cây bông đã chỉ ra đây là một tổ hợp
múa nghi lễ phồn thực - một dạng cổ sơ của tính ngưỡng nông
nghiệp mà sau này gọi là cầu cho "người yên vật thịnh", "phong
điều vũ thuận". ở đó, rồng - rắn là do người múa thể hiện và chưa
có đạo cụ (lốt con rồng, con rắn).

Hình ảnh trong
một lễ hội múa rồng
Ở làng Mai
Đình (xã Thanh Đình, huyện Lâm Thao, Phú Thọ) cũng thuộc đất tổ,
có tục rước ông Giải và ở đây chúng ta đã thấy hình tượng khởi
phát thô sơ của cái lốt rắn/rồng. Ông Giải là hình rồng bằng một
cây tre còn nguyên gốc và cong để làm đầu rồng: gốc tre làm sạch
và dán giấy mầu, giấy trang kim làm râu, mắt, bờm rồng; ngọn tre
uốn cong, dát giấy làm đuôi rồng; thân tre dán giấy thành lớp như
vảy rồng và buộc vào thân rồng một cán tre ngắn có một diều giấy
hình thuyền.
Đuôi và thân
rồng treo hình tôm, cá, rùa, ba ba... bằng giấy mầu dán trên nan
tre. Đám rước ông Giải đi đầu, tiếp đến là kiệu, cùng lễ vật,
nghi trượng. Đến đình, ông Giải được cung kính rước vào hậu cung,
rồi chủ lễ làm lễ tế cầu một năm mưa thuận gió hòa.
Con rồng tre
ở Mai Đình đã chỉ ra sự liên hệ của cái lốt "rồng cứng" này với
con rối rồng trong múa rối nước và tuồng, và như được bảo lưu cả
trong múa rồng truyền thống hồi đầu thế kỷ 20 mà bằng chứng là
tranh Múa rồng thuộc dòng tranh Đông Hồ hay tranh Rước rồng trong
sưu tập tranh khắc của Henri Oger (Technique du peuple Annamite,
H.1908).
Ở phương Nam,
con rồng rơm trong lễ đảo võ (cầu mưa) có thể coi là di duệ của
con rồng tre ở Mai Đình. Con rồng rơm được tạo bằng cách bó rơm
lại thành lọn dài để làm thân rồng và tạo dáng có đầu có đuôi; cá
biệt có nơi đan bằng nan tre thành cái rọ dài rồi phết giấy mầu
lên để làm rồng. Cuộc lễ đảo võ là đám rước gồm ông Địa dẫn đường,
kế đó là người vác lốt rồng và một đội trai tráng vừa đi vừa hát
với động tác bơi thuyền trên cạn theo lời xướng của người làm cái:
"Cốc! cốc! hồ bơi/lạy trời mưa xuống/cho dân làm ruộng/lúa đổ đầy
kho/dân ăn cho no/dân chèo cho mạnh".
Ra đến sông,
người mang rồng lội ra thả rồng xuống nước, đồng thời xô ông Địa
xuống sông. Địa ngụp lặn một lát thì ngoi lên. Đám người dự lễ
liền hỏi Địa: "Bao giờ mưa?". Địa phải đáp: "Mai mưa", nếu không
bị nhận nước lại nhiều lần... đến bao giờ "xin được rồng cho mưa
ngay" mới thôi.
Tiến trình
của múa rồng "lốt cứng" là như vậy. Bên cạnh đó là múa rồng vải
mềm mại và đẹp mắt. Loại múa rồng vải này cũng không dễ xác định
được thời điểm xuất hiện dù ngày nay đã rất phổ biến ở Việt Nam.
Rồng trong
múa rồng vải là vật linh. Đó là loài rắn có chân, vảy ngũ sắc,
đầu lạc đà, sừng nai, mắt quỷ, tai bò, cổ rắn, chân cọp, móng
chim ưng, bụng cá sấu. Chuẩn tắc kinh điển là vậy, nhưng trong
thực hiện có thể châm chế. áo rồng dùng vải đỏ (cũng có thể mầu
khác). Múa rồng luôn có "trái châu".
Dùng một
thanh sắt uốn cong hình bán nguyệt, đường kính độ 20 - 22cm, giữa
gắn một cây trục để xỏ qua trái cầu đan bằng dây kẽm, bọc vải đỏ.
Trái châu này có thể quay tròn quanh trục. Phía dưới trái châu
phải gắn bốn lá đồng (hay lục lạc) để tạo âm thanh. Người múa
trái châu tuy là phụ nhưng lại là "tác nhân" quan trọng khiến cho
rồng chuyển đổi các thế của mình.
Múa rồng có
hai hình thức: múa đơn (10 người, chín cán và một châu) và múa
đôi (số vũ công gấp đôi). Nghệ nhân múa rồng sử dụng cán để điều
khiển con rồng bay, nhảy, đảo lộn... tạo nên những bài diễn theo
chủ đề nào đó. Trang phục vũ công đơn giản, gọn gàng và luôn đòi
hỏi mầu sắc phải thống nhất.
Đặc điểm
chính yếu của múa rồng là "hồng châu dẫn lộ" (người cầm trái châu
dẫn đường); còn rồng múa thì "lắc đầu vẫy đuôi", lúc thành hàng
chiếc, lúc thành hàng đôi: số lẻ thành hàng, số chẵn thành đôi,
trên nhảy dưới lòn, tả xung hữu đột... theo cấu đồ bài bản mà
biến hóa đội hình linh hoạt, nhanh lẹ mà nhịp nhàng tạo nên các
điệu thức hoàn mỹ.
Đội hình múa
rồng đa dạng, cơ bản có hình chữ nhất, hình thang, hình tròn,
hình chữ bát... hoặc phức tạp hơn: hoàng long giá, song ngọc
khuyên (đôi vòng tròn), hoa hồ điệp (hoa bướm), bán nguyệt... Quy
pháp của múa rồng chủ ở sự phối hợp toàn thân: sự ăn ý giữa các
vũ công thì rồng mới trở nên sống động, uyển chuyển.
Xem múa rồng
sành điệu cần chú ý vào động tác chuyển đổi của cán: lúc thì động
tác tự chuyển (xoay vòng), lúc dựng cán, lúc lại bình cán,
nghiêng cán, dốc cán, chập cán, chập cán ngược, nâng cán, vai cán,
đảo cán, đảnh thắt, thông tháp, lòn cửa, nhảy qua đầu cán... Có
để ý đến các động tác đó mới thấy tài năng của mỗi đội múa.
|
|