|
|
Gia phả là
sách ghi chép lại lai lịch, thân thế, sự nghiệp của từng người
trong gia tộc, theo thứ tự các đời.
Gia phả là
vật thiêng liêng của tộc họ, nó đánh thức ở con người sự hướng về
cội nguồn. Cùng với tư tưởng t́m về cội nguồn và sự thiêng hoá,
gia phả c̣n xây dựng được niềm tự hào về ḍng họ, nhất là đối với
những ḍng họ có truyền thống văn hoá hoặc có công lao với cộng
đồng, làng xă.

Gia phả ḍng
họ c̣n có ư nghĩa giáo dục đạo đức rất lớn. Bởi trong gia phả
thường ghi những tấm gương về đạo đức và nghị lực, h́nh thành
trong ḍng họ một truyền thống tốt đẹp, tác động tích cực đến các
thế hệ đời sau.
Ngoài những ư
nghĩa trên, gia phả ḍng họ c̣n là một tư liệu lịch sử và văn hoá
đáng tin cậy. Tất nhiên không phải ḍng họ nào cũng có người nổi
danh với tư cách là nhân vật lịch sử. Song, ở những cuốn gia phả
ghi chép công phu qua nhiều đời, chắc chắn có thể t́m thấy bóng
dáng hoặc dư âm của lịch sử qua các chi tiết xác thực. Gia phả
ḍng họ, v́ thế xứng đáng là một nguồn bổ sung cho chính sử. Các
nhà sử học có thể chắt lọc ở đây những tri thức cần thiết.
Về phương
diện văn hoá, gia phả ḍng họ có khả năng đóng góp nhiều hơn. Các
bậc túc nho xưa thường quan tâm đến các sáng tác văn chương của
tổ tiên, ông cha ḿnh. Từ đôi câu đối, một bài văn bia đến những
tuyển tập đều được ghi chép trong gia phả. Sự ghi chép này tuy
c̣n tản mạn, sơ sài, song, nếu được chỉnh lư, nó có thể trở thành
những tác phẩm quư giá. Ngoài ra, gia phả ḍng họ c̣n đóng vai
tṛ bảo lưu tài liệu về các danh nhân văn hoá nói chung và các
tác giả văn học nói riêng.
Việc viết gia
phả
Trước khi
thực hiện việc viết gia phả, người ta thường lập biểu đồ theo
kiểu h́nh cây hay h́nh xương cá. Nghĩa là: gốc hay xương sống là
thuỷ tổ, c̣n các nhánh là tổ tiên các đời, nối ḍng đến lớp con
cháu mới sinh. Với cách viết nào đi chăng nữa, đối với các tiền
nhân phải có các mục sau:

- Tên: Gồm
tên huư, tên tự, biệt hiệu, thụy hiệu và tên gọi thông thường
theo tập quán địa phương? Thuộc đời thứ mấy? Con trai thứ mấy của
ông nào? Bà nào? Ngày, tháng, năm sinh (có người c̣n ghi đựơc cả
giờ sinh)? Ngày, tháng, năm mất? Thọ bao nhiêu tuổi? Mộ táng ở
đâu? (có người ghi lược cả nguyên táng, cải táng, di táng tại đâu?
Vào tháng, năm nào?). Học hành, thi cử, đậu đạt, chức vụ, địa vị
lúc sinh thời và truy phong sau khi mất: Thi đậu học vị ǵ? Khoa
nào? Triều nào? Nhận chức vị ǵ? Năm nào? được ban khen và hưởng
tước lộc ǵ? Sau khi mất được truy phong chức ǵ? Tước ǵ? (Đối
với những vị hiển đạt th́ mục này rất dài).
- Vợ: Chánh
thất, kế thất, thứ thất...
Họ tên, con
gái thứ mấy của ông nào, bà nào? Quê ở đâu? Các mục ngày, tháng,
năm sinh, ngày, tháng, năm mất, tuổi thọ, mộ, đều ghi từng người
như trên. Nếu có thi đậu hoặc có chức tước, địa vị, được ban
thưởng riêng th́ ghi thêm.
- Con: Ghi
theo thứ tự năm sinh, nếu nhiều vợ th́ ghi rơ con bà nào? Con gái
th́ cước chú kỹ: Con gái thứ mấy, đă lấy chồng th́ ghi tên họ
chồng, năm sinh, con ông bà nào, quê quán, đậu đạt, chức tước?
Sinh con mấy trai mấy gái, tên ǵ? (Con gái có cước chú c̣n con
trai không cần v́ có mục riêng từng người thuộc đời sau).
Những gương
sáng, những tính cách, hành trạng đặc biệt, hoặc những công đức
đối với làng xă, họ hàng, xóm giềng...
Ngoài những
mục ghi tên, gia phả nhiều họ c̣n lưu lại nhiều sự tích đặc biệt
của các vị tiên tổ, những câu đối, những áng văn hay, những bài
thuốc gia truyền... đó là những tài sản quư giá mà chúng ta để
thất truyền, chưa biết khai phá.
Những nội
dung ghi trên chỉ có tính chất gợi ư với các bậc phụ huynh trưởng
các họ, đang chăm lo công việc phổ biến và tục biên gia phả dành
cho con cháu đời sau. C̣n phần trên gia phả hoàn chỉnh hay sơ sài,
các cụ c̣n giành lại cho ta được bao nhiêu biết bấy nhiêu ai dám
sáng tác thêm? Tuy nhiên, nếu t́m đựơc quốc sư, hoặc trong gia
phả, thần phả khác những tư liệu liên quan th́ có thể cước chú kỹ,
giúp cho đời sau thêm sáng tỏ.
Gia phả được
coi là hoàn chỉnh, phải là một gia phả được ghi chép rơ ràng, chữ
nghĩa chân phương, có ghi rơ tên người sao lục, biên soạn thuộc
đời thứ mấy, năm nào, triều vua nào, căn cứ vào bản nào, tên
người tục biên qua các đời cũng cần có cước chú rơ ràng. Đầu gia
phải có lời tựa ghi được nguồn gốc xuất xứ của thuỷ tổ, có cứ
liệu gốc xuất xứ của thuỷ tổ, cứ liệu thành văn hay truyền ngôn.
|
|