|
|
Trong ḍng
văn hoá và nghệ thuật âm nhạc dân gian chảy từ ngàn xưa, giữa sự
đa dạng và đa diện của các ḍng dân ca: chèo của Thái B́nh, Nam
Định, chèo tàu Hà Tây, hát dặm Nghệ An, Hà Tĩnh, ca trù ca Huế,
dân ca Nam bộ... vẫn lấp lánh một ḍng dân ca riêng biệt, đặc sắc
và độc đáo, đó là dân ca Quan họ vùng Kinh Bắc - Bắc Ninh.

Tại một lễ hội
quan họ
Quan họ tựa
như một làn điệu hội tụ "khí chất" của rất nhiều làn điệu dân ca:
cái trong sáng, rộn ràng của chèo; cái thổn thức, mặn mà của hát
dặm; cái khoan nhịp, sâu lắng của ca trù; cái khoẻ khoắn, hồn
nhiên của dân ca Nam Bộ... Nhưng trên hết, Quan họ mang "khí chất"
của chính Quan họ, là hồn của xứ sở Quan họ, là "đặc sản" tinh
thần của Kinh Bắc - Bắc Ninh. Có lẽ không người Việt Nam nào lại
không nhớ một đoạn hay một vài bài dân ca Quan họ. Dân ca Quan họ
nổi tiếng không chỉ là nhờ ở lời ca trữ t́nh, nồng nàn yêu cuộc
sống và t́nh yêu lứa đôi, hoặc với 200 làn điệu âm nhạc đặc sắc
mà c̣n do những đặc điểm khác hiếm thấy ở những làn điệu dân ca
khác. Từ lời ăn tiếng nói hàng ngày cho đến lối ứng xử trong ngày
hội, người Quan họ đều từ tốn, phong nhă. Với người Quan họ, ngày
xưa khách đến phải là:
"Mấy khi
khách đến chơi nhà
Lấy than,
quạt nước tiễn trà người xơi
Trà này ngon
lắm người ơi
Người xơi một
chén cho tôi bằng ḷng"
Quan họ bắt
nguồn từ lối hát đối đáp giao duyên nam nữ nhằm phục vụ lao động.
Dù phương thức có biến chuyển đến đâu th́ vẫn giữ cái nền sơ khai
là giao duyên lao động. Luật của hát quan họ là bao giờ cũng phải
hát đôi, phải đối giọng. Khi một đôi của nhóm bạn hát th́ bên này
cũng chuẩn bị một đôi khác hát đối lại.
Giá trị của
dân ca quan họ cổ truyền được thể hiện không chỉ bằng những bài
ca lời đẹp, giọng hát hay, bằng phong cách lịch sự, trang nhă...
mà bằng cả những lề lối, tập quán đặc sắc kèm theo nó. Liền anh,
liền chị trong quan họ luôn giao du, đi hát với nhau, nhưng không
bị sa vào rượu chè, vào những quan hệ buông thả. Khi đi hát th́
rất vui vẻ, say sưa, nhưng tránh nhất là thái độ lả lơi, sàm sỡ.
Về cách xưng hô, quan họ lịch sự, nhún nhường, thường tự xưng là
em, dù đó là nam hay nữ, già hay trẻ, ví như: "Thưa chị hai, chị
ba, biết th́ ca trước lên để anh em chúng em tiếp bước theo sau".
Hoặc khi được
liền anh mời trầu, liền chị đáp lại:
"Chị em chúng
em cả sữa no căng
Ǎn trầu đă
vậy biết nói năng thế nào"
Bên liền anh
cũng như bên liền chị đều tôn trọng nhau, cho nên trong câu quan
họ, họ thường gọi nhau là người.
"Người ơi !
Người ở đừng về
Người đừng
tưởng gió trông mây..."
"Người về em
dặn người rằng
Đâu hơn người
ấy, đâu bằng đợi em"
Trong giao
tiếp, quan họ, ngoài việc xưng hô ư tứ, tôn trọng nhau, lời ǎn ư
ở cũng được nghệ nhân răn dạy rất chu đáo, không gặp ǵ nói nấy,
gặp ǵ làm nấy. Các cụ dặn rằng: Đă là người làng quan họ không
phải chỉ biết hát mà phải am hiểu cả lề lối, tập quán, phải hiểu
từng lời ăn ư ở đến những tập tục ăn nói, lúc đứng lúc ngồi. Quan
họ muốn mời nhau về nhà hát phải nói năng ư tứ lắm: "Mời quan họ
liền anh sang chơi bên nhà chúng em, trước là thăm thầy mẹ chúng
em, sau là cho chúng em học đ̣i quan họ vài đôi lối..."
Và liền anh
đáp lời: "Em đỡ lời chị Hai, chúng em chỉ sợ nắng mưa th́ tốt lúa
đồng, chúng em nǎng đi lại th́ thầy mẹ lại coi thường chúng em ra".
Ngay trong
lúc nói "kháy" nhau, ư muốn nói vốn liếng của các liền anh về
quan họ chưa có là bao, đừng tỏ ra ta đây, th́ người quan họ cũng
rất lịch sự: "Dạ thưa anh Hai, anh Ba... biết th́ đi chợ xa, c̣n
chị em chúng em không biết th́ đi bảy mươi ba cái chợ gần đấy ạ".
Khi hát đối
đáp, nếu bên liền chị ra một vế đối, bên liền anh đáp đúng th́
bên liền chị lên tiếng: "Dạ, thưa liền anh, tương hằng rồi đấy
ạ". Nếu bên liền anh ca sai th́ bên liền chị lên tiếng: "Dạ thưa
liền anh, ca bất hợp rồi đấy ạ".
Khi canh hát
đă về khuya, quan họ chủ trương mời mọi người giải lao ăn cơm, họ
nói bằng một giọng văn hoa, lễ phép, khiêm tốn: "Hôm nay bên liền
chị sang bên đất nhà em, anh em nhà em có mâm cơm, th́ đầu mâm
đĩa muối, cuối mâm đĩa gừng, mâm đan bát đàn, để xin mời đương
quan họ dựng đũa, lên chén, để anh em chúng ḿnh được thừa tiếp
đấy ạ".
Trong bữa ăn,
các liền anh thấy các liền chị ăn uống nhỏ nhẹ rụt rè th́ mời
khéo:
"Cơm hẩm ăn
với rau dưa
Quan họ làm
khách em chưa bằng ḷng, đấy ạ"
Liền chị đáp
lại:
"Liền anh nói
vậy chứ:
Cơm trắng ăn
với thịt gà
Tuy rằng ăn
ít nhưng mà no lâu đấy ạ"
Và đến lúc
phải về, cuộc chia tay thật khó dứt, v́ lời ca bao giờ cũng níu
chân người ta lại: "Người ơi người ở đừng về..."
Tiếng nói của
quan họ thật ư nhị, thật văn hoa. Ngôn ngữ trong quan họ thật mềm
mại, khéo léo, tinh tế và đậm đà t́nh người. Người quan họ không
chấp nhận sự thô kệch, vụng về, mà coi trọng sự lịch thiệp, thanh
nhă trong mọi cử chỉ, giao tiếp. Lề lối, tập quán trong quan họ
tuy không ai soạn thành văn, nhưng từ đời này, qua đời khác mọi
người đều tuân thủ. Nếu quan họ nhỡ một lời, làm vụng một việc
th́ ḷng riêng cứ băn khoăn măi.
Và như sông
Cầu không bao giờ cạn, mạch sống của khúc nhạc, lời ca Quan họ
cũng không khi nào nhạt phai dù đă trải qua bao đời người và bao
nhiêu biến động thời thế. Rời quê hương quan họ, đâu đó lời ca
hoà trong gió "Quan họ ở chúng em ra về"... Với sức hấp dẫn mạnh
mẽ, tiêu biểu cho văn hoá dân gian, hát quan họ là một tài sản vô
giá của dân tộc Việt Nam, nó cần được tiếp tục nuôi dưỡng, trân
trọng ǵn giữ và lưu truyền lại cho các thế hệ mai sau...
|
|