|
|
Diễn ra một
tuần một lần, cũng có thể một tháng một lần, tuỳ từng địa phương,
chợ phiên chính là nơi bộc lộ rơ nhất bản sắc văn hoá của đồng
bào các dân tộc miền núi vùng Tây Bắc.
Một nét riêng
truyền thống
Đă thành
truyền thống, cứ đến ngày chợ họp th́ không kể là ai, giàu sang
hay nghèo khó, đều cố gắng có mặt như một lời hẹn ước. Ngay từ
sáng sớm tinh mơ, đồng bào các dân tộc quanh vùng đă nô nức xuống
chợ. Những cô gái Thái, những cô gái H'mông trong những bộ váy áo
sắc sỡ; những chàng trai trẻ người Khơ Mú bên những gùi hàng, kẻ
địu con che ô, người dắt ngựa, hàng hoá đủ cả, từ ngô, thóc, thảo
quả, cá tôm và các loại thịt rừng…\

Người Khơmú
bán hàng ớt khô tại chợ phiên
Chợ là một
khu đất rộng, nằm ngay dưới chân núi, nơi có nhiều thuận lợi về
giao thông, để cho “người bản xa, bản gần, bản trên núi, bản dưới
xuôi” cũng đều đến được. Những người đi chợ có thể đi bộ, cưỡi
ngựa hoặc đi xe máy, nếu có điều kiện, nhưng hầu hết đều phải
chuẩn bị từ rất sớm. Ngay từ đêm, lúc bản làng c̣n ch́m trong
giấc ngủ, th́ những người xuống chợ đă phải thức dậy và chuẩn bị
mọi thứ, dù là ít ỏi, để lên đường cho kịp phiên chợ.
Tại chợ phiên,
người bán người mua tấp nập, nhưng vui vẻ, không hề có sự bon
chen hay tranh giành giá cả như ở dưới xuôi. Người ta cũng không
nói thách nhiều. Có thể dễ dàng nhận ra sự hồn nhiên, mộc mạc, ít
mánh khoé toan tính trong thói quen mua bán của những cư dân vùng
cao này. Họ mua hàng thường nhằm vào chất lượng, hoặc sở thích.
Nếu ưng một món đồ nào đó, thường họ xem rất kĩ sau đó mới hỏi
giá, nếu giá hơi cao so với túi tiền, họ có thể trả thấp hơn một
chút, nhưng nếu chất lượng món đồ làm vừa ḷng họ, họ cũng không
hề mặc cả.
Ấy là một nét
đẹp mà không phải ở đâu cũng có. Người ta đến chợ phiên không đề
cao tính thương mại. Hàng hoá đôi khi chỉ là một sọt rau, một bao
đỗ, một lít rượu, một ít mật ong, cũng có người mang đến một con
ḅ, một đôi lợn, con gà… Bán được hay không không mấy quan trọng.
Có người đi cả nửa ngày đường đến chợ chỉ để mua một đôi pin,
hoặc một vài nhu yếu phẩm cần thiết khác, cũng có người chỉ đi
bán một con gà, hoặc đơn giản chỉ ăn một bát phở. Tất nhiên cũng
không hiếm những người chỉ đến v́ mục đích đi chơi hay gặp lại
bạn bè, người yêu, mong ôn lại chút t́nh xưa cũ.
Ngoài việc
trao đổi hàng hoá, các cư dân trong vùng coi chợ phiên là dịp
người thân, bạn bè, anh em gặp gỡ, trao đổi kinh nghiệm, giao lưu
t́nh cảm, nắm bắt thông tin. Bên quán rượu nhỏ, họ có thể nói với
nhau về thời tiết, về giá cả, về mùa màng thu nhập, hoặc đơn giản
chỉ để thư giăn vui chơi sau những ngày lao dộng vất vả. Cũng có
người đi chợ mang theo cả Khèn, cả Radio, để vừa mua bán, vừa mở
đài hay thổi Khèn cho vui. Trong một không khí thân mật gần gũi,
ai nấy đều tỏ ra vui vẻ và dễ hoà đồng.
|
|